Cảm Nghĩ Về chuyến Xuất Gia Vị Tha Lần Đầu, năm 2026

Spread the love

Tự Tân Huỳnh / Thân Khai Tâm

Ngày Đáng Nhớ Trong Đời

Có lẽ nhiều người nghiệm ra rằng trên đời này, mọi sự đều bắt đầu với chữ duyên. Trong bài viết này, đó không phải ác duyên hay nghịch duyên mà là thuận duyên, thiện duyên hay phước duyên. Ngày 26 tháng 3 năm 2026, lần đầu tiên trong đời, tôi được chính tay Sư Phụ Hằng Trường cạo tóc để Xuất Gia Vị Tha trong thời gian ngắn (ngày 27 tháng 3 đến ngày 6 tháng 4). Đã nhiều năm trôi qua, rất nhiều người xuất gia đoản kỳ lần đầu đều được đặc ân do chính tay Sư Phụ cạo tóc.

Theo sự tìm hiểu của tôi, hành động này mang ý nghĩa tâm linh cao quý: vị sư phụ tiếp nhận đệ tử, và đó là một nghi lễ thiêng liêng trong Phật giáo.

Thầy hỏi tôi đi xuất gia vì lý do gì. Tôi thưa: “Dạ, con ước mong những người thân yêu trong gia đình được sức khỏe và biết Phật pháp, nhất là được học pháp của Thầy.” Sư Phụ gởi thêm một lời nguyện nữa là: “Hãy dùng trí huệ để viết văn đem Phật pháp đến mọi người.” Tôi xin vâng lời dạy của vị Thầy tâm linh trọng kính của tôi và sẽ cố gắng.

Duyên Lành Được Biết Phật Pháp

Lớn lên trong một gia đình bên lương, đạo thờ cúng ông bà là chính, mỗi năm theo mẹ đi chùa một lần vào lễ Vu Lan, phải lạy liên tục không kịp thở làm tôi toát mồ hôi và sợ đi chùa!!! Vì thế, tôi không biết những bài kinh Phật và tại sao phải lạy Phật, và cũng vì được theo học bậc trung học tại trường các ma sơ nên biết Chúa nhiều hơn. Thế thì tại sao tôi lại theo Thầy học đạo và biết Phật pháp như ngày hôm nay?

Cũng là một duyên lành. Một chị bạn học từ thời trung học hơn 50 năm trước gặp lại nhau trên đất Mỹ. Chị phát tâm làm băng đĩa cho các thầy nên đã gởi cho tôi rất nhiều cassette tapes và CDs của các thầy Tâm Thiện, thầy Nhất Hạnh, thầy Pháp Hòa, Hòa Thượng Thanh Từ.

Chị bạn nói: hay lắm, nghe đi. Tôi ham học nên nghe thử, thấy hay hay nhất là sau khi đọc xong cuốnĐường Xưa Mây Trắngcủa thầy Nhất Hạnh, tôi mới có sự hiểu biết khái quát về Đức Phật nên ngày nào tôi cũng nghe, lại còn nghe thêm các thầy Huyền Diệu, thầy Phước Tiến, thầy Trí Huệ, thầy Trí Quảng trên youTube...

Gặp Được Minh Sư – Bước Ngoặc Cuộc Đời

Ngược dòng thời gian, năm 2010, về hưu sớm, bốn người bạn học cùng lớp từ thời trung học rủ tôi đi tham dự pháp hội Mandala tổ chức tại Orange County. Đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Phật pháp dưới sự hướng dẫn của Thầy. Mấy ngày đó trời mưa bão, nhưng bên trong, đại chúng ngồi ấm cúng nghe Thầy giảng pháp. Chúng tôi ngồi trên những tấm nhựa phủ trên nền đất, nghe nói rằng ngồi trên Mandala.

Khi ra về, tôi thấy xung quanh ngôi lều bên dưới đất là những tấm mền và khăn lông chặn không cho nước thấm ướt chỗ ngồi của đại chúng. Tự nhiên, trong lòng tôi dâng lên một niềm cảm kích các anh chị trong hội Từ Bi Phụng Sự đã hy sinh và tận tâm trong cách tổ chức và lòng quan hoài cho người tham dự được an tâm trong khóa tu ngắn hạn đó. Sự cảm mến đặc biệt này tôi vẫn giữ cho đến ngày hôm nay.

Sau khi dự khóa tu lần đầu tiên này với Thầy Hằng Trường, tôi cảm thấy đúng là vị Thầy tôi muốn tu theo. Tôi thích lối giảng pháp của Thầy, rất tâm lý và nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng có ai đang ngủ gục hay nói chuyện bên dưới, Thầy có những câu nói thanh tao mà đầy ý vị và rất vui khiến đại chúng cười thích thú. Dần dà, qua nhiều năm, học nhiều bài pháp rất hay của Thầy, tôi thấy mình như được phước duyên tìm được vị sư phụ từ tiền kiếp nào đó và nghĩ mình đã tìm đúng vị Thầy tâm linh.

Lúc chưa là đệ tử, tại Joshue Tree năm 2011

Thân Khai Tâm mặc bộ áo xám.

Năm kế tiếp, bốn chị em bạn chúng tôi, tuy ở các tiểu bang khác nhau, nhưng hẹn nhau cùng ghi danh tham dự khóa tu học Chú Đại Bi tại Joshua Tree năm 2011, rồi năm 2013 đi tu học Di Đà Sám Pháp tại Dallas. Sau đó, hầu như mỗi năm, chúng tôi rủ nhau đi dự các lớp Bồ Tát Đạo dưới sự hướng dẫn của Thầy.

Bước Vào Con Đường Tu Học

Tháng 8, năm 2014, sau pháp hội tại San Jose (California), tôi xin quy y làm đệ tử và Thầy cho pháp danh là Thân Khai Tâm. “Thân” là chữ đầu tiên của pháp danh cho đệ tử thuộc dòng phái Quy Ngưỡng từ Hòa Thượng Tuyên Hóa truyền xuống. Tôi rất vui sướng nhận pháp danh rất ý nghĩa này.

Năm tiếp theo, tôi được thọ pháp tu Thanh Liên Hoa của dòng phái. Lối dạy pháp của Thầy rất khoa học. Niềm tin kính và tấm lòng thành là chính: Một thỏi nhang nhỏ, một đóa hoa, một ngọn nến điện tử, một ly nước, nhưng với tất cả lòng thành kính dâng lên chư Phật, chư Bồ Tát cũng được. Dù trong nhà không có bàn thờ Phật trang nghiêm với chân đèn, lư nhang, nhưng với niềm tin vào Chư Phật, Chư Bồ Tát, lớp trẻ và người mới biết Phật pháp không bỡ ngỡ và lo sợ khi đến với Phật pháp.

Hạt Mầm Xuất Gia Vị Tha

Năm 2015, thêm một bạn xưa cùng với nhóm 4 người chúng tôi cùng rủ nhau đi tu học. Chị bạn quy y với Thầy trước tôi, pháp danh Thân Hóa Hậu. Chúng tôi từ hai tiểu bang khác nhau, hẹn gặp tại phi trường Orange (SNA) để cùng về chung phòng khách sạn và cùng tham dự khóa tu học Thanh Liên Hoa. Tình cờ gặp anh “Dũng Seattle” tại phi trường, anh đã thuê sẵn xe và rộng lòng cho quá giang.

Chuyện hay ở chỗ là anh ấy mời hai chúng tôi về thẳng Headquarter trước và nói là để chào Thầy. Khi đến nơi, điều hay hơn nữa là được Thầy bảo ở lại dùng cơm trưa với Thầy và các bác đã có mặt tại bữa đó. Thầy ngồi ở ghế chính, bên trái là một bà đệ tử người Đài Loan, kế đến là tôi và đến chị bạn ngồi sát bên cạnh.

Giữa bữa, Thầy hỏi thăm và tôi tự giới thiệu. Thầy nhìn tôi và nói: “Thầy thấy chị đi xuất gia được đó.” Lúc đó, tôi chưa biết rõ ‘xuất gia’ theo ý Thầy, mà tưởng là đi tu làm ni cô nên vội vàng thưa lại: “Dạ, con đã lỡ lập gia đình rồi, làm sao xuất gia được!” Thầy yên lặng không nói gì. Về sau, tôi mới hiểu hai chữ xuất gia có nghĩa là Xuất Gia Vị Tha! Tuy vậy câu nói của Thầy đã ở mãi trong tâm trí tôi từ lúc đó. Rồi tôi thấy chị Thân Hóa Hậu, người bạn từ thời trung học của tôi đã nhiều lần cạo tóc. Tôi thấy gương mặt chị sáng láng, đẹp thánh thiện làm sao! Tuy vậy, tôi vẫn chưa muốn vì nghĩ mình chưa đủ duyên!

Khác với những vị thầy tôi đã từng nghe bài giảng, Sư Phụ Hằng Trường dạy cho đệ tử và đại chúng những bài tập thể dục Càn Khôn Thập Linh song song với những bài pháp sâu sắc nhưng dễ hiểu. Thầy hướng dẫn cho chúng tôi tự tu trên con đường đạo qua Những Pháp Tu Hàng Ngày, Kim Chỉ Nam cho Con Đường Tu Đạo Bồ Tát

Hơn chục năm về trước, Thầy đã gom tất cả những triết lý trong đời sống vào bài pháp phát triển tâm bồ đề với chữ T  Thương, Tha Thứ, Thôi, Tùy, Thoáng, ThôngAi đã từng thực hành được 6 chữ này, chắc chắn đời sống sẽ thanh thản, nhưng không dễ làm được trong mọi thời mọi lúc, nên vẫn phải luôn tâm niệm đó là những cốt lõi trong pháp tu Hệ Thống Liên Hoa Bồ Đề Tâm và tiếp tục thực hành.

Tôi rất thích các bài giảng của Thầy và sung sướng biết mình lâu nay đã đi đúng đường. Giờ đây học được pháp tu của Thầy thì không thể nào lạc đường. Một khi có cuốn Pháp Tu Hằng Ngày, Thầy dạy rất rõ ràng và đầy đủ. Ở trang 39, Thầy dạy 5 chữ Dễ:: Dễ mở, Dễ thương, Dễ chịu, Dễ thở, Dễ dạy là năm đức hạnh khi Nhập Thế, tương ứng với 5 chủng tử tự (THA, RA, PA, A và JA) khi tu luyện lúc Xuất Tục. Lời Thầy dạy quá hay nhưng không dễ thực hành, lúc được lúc không, thưa Thầy, con vẫn còn phàm phu!

Nuôi Dưỡng Tâm Nguyện Vị Tha

Thời gian trôi, sau đó, tôi ghi danh làm Bồ Tát Hộ Pháp hai lần (2015 & 2017), phục vụ trong nhà ăn. Nhờ vậy, tôi chứng kiến tận mắt, vừa nghe lời phát nguyện của các anh chị và lời giảng của Thầy trong lúc được cạo tóc và nghi lễ xuất gia rất trang nghiêm và cảm động. Tôi ngưỡng mộ các anh chị trong bộ áo tràng và áo giới, uy nghi và nghiêm túc như những bậc sa di và sa di ni thực sự tại các chùa.

Họ phát nguyện đi tu để hồi hướng cho cha mẹ hoặc người thân vừa qua đời. Họ tu giùm cho người thân vì bệnh hoạn, tuổi tác, công việc... không thể tu được nên tu giùm hoặc để giảm nghiệp chướng trên chính bản thân. Khi ta tu giùm thì mới sinh khởi được tình thương chân thật và là biểu hiện của sự thực hành đạo bồ tát. Nghe đã thấy khó làm mà các vị đó làm được. Tôi chỉ biết đem tấm lòng kính mến phục vụ các anh chị trong các bữa ăn hàng ngày. Trong lòng tôi nhen nhúm một ước muốn: Một ngày nào đó, tôi cũng sẽ đi tu vì người khác như vậy.

Thầy thường dạy, tu làm sao để vượt qua vị ngã, bước sang vị tha. Có nhiều đệ tử và thân hữu của Thầy đã “cho ra” từ công sức, tài năng, thời gian, tiền bạc, trí tuệ, phương tiện... đi làm thiện nguyện, đi giúp người nhưng Xuất Gia Vị Tha khác hơn nhưng điều nói trên. Tôi đã đọc và nghe những cảm nghĩ của các sư huynh sư tỷ trong các lần XGVT, mỗi người một hoàn cảnh nhưng tựu trung là tấm lòng vị tha, sự thể hiện một người bạn chân thành trong mạng lưới nhân duyên.

Tôi đã đọc và nghe những cảm nghĩ của các sư huynh sư tỷ trong các lần XGVT, mỗi người một hoàn cảnh nhưng tựu trung là tấm lòng vị tha, sự thể hiện một người bạn chân thành trong mạng lưới nhân duyên.

Nuôi Lớn Hạt Giống Tâm Linh

Nhớ lại trong một bài Dharma Espresso của Thầy gởi từ chuyến đi Mandala bên Nhật, Thầy đã giải thích về người bạn tốt, người bạn tuyệt vời, và người bạn chân thành. “Bạn chân thành chỉ đơn giản là một thuật ngữ khác của Bồ Tát đạo, đó là con đường của những người bạn đến không mời, vô hình và vô tướng, một người bạn hết lòng. Một người bạn chân thành được gọi là Bồ Tát, có nghĩa là chúng ta tu tập thay cho bạn bè và cầu nguyện cho nghiệp chướng của bạn mình được tiêu tan.”

Thật là những hy sinh cao cả, xứng đáng là những đệ tử của Thầy, họ đã thấm đậm giáo pháp Thầy trao để rồi mỗi năm đều đi XGVT. Sự hy sinh gác lại những tiện nghi của đời sống thường nhật, dấn thân vào sự tu tập nghiêm túc, giữ giới, nhẫn nhịn trong suốt thời gian 10 ngày giữa núi rừng tĩnh mịch như một sa di hay sa di ni, tôi nghĩ đó là một thử thách. Như thế, mới có thể hồi hướng được cho người khác. Tôi thấy nơi họ có một mối liên hệ rất đẹp, thân thiết xem như anh chị em trong gia đình mà khó kiếm, không giống như bạn đồng nghiệp lâu năm.

Sự Nhiệm Mầu Của Lời Khấn Nguyện

Mùa đông năm ngoái 2025, tôi ghi danh học khóa tu tại Pali Retreat Center. Trên đường về, theo các chị trở về trú ngụ tại Headquarter qua một đêm để sáng hôm sau đi xe hơi về sớm. Tôi đến quỳ lạy trước tượng của Hòa Thượng Tuyên Hóa như vài lần trước đây.

Bỗng dưng, tôi thấy ánh mắt từ bức tượng đồng của Ngài như nhìn tôi mỉm cười. Tôi thấy hơi sợ sợ vì những lần trước tôi không có cảm giác như vậy nên bước sang phía bên phải để quỳ lạy Ngài. Vậy mà ánh mắt Ngài vẫn tươi cười nhìn theo tôi.

Tự nhiên, tôi khấn với Ngài: Dạ thưa Hòa Thượng, pháp danh của con là Thân Khai Tâm, đệ tử của Sư Phụ Hằng Trường đã lâu, con ước ao được thuận duyên đi XGVT dù chỉ một lần, kính xin Hòa Thượng giúp con vì con ngày một lớn tuổi rồi.

Trở về nhà, tôi kể chuyện cho gia đình nghe, lạ thay, ai cũng ủng hộ ước nguyện của tôi. Tôi cho đó là thuận duyên rồi và tin có sự nhiệm mầu từ lời khấn nguyện với Hòa Thượng. Cho nên, tăng đoàn năm nay có một người lần đầu tiên đi XGVT là tôi, dù đã là đệ tử của Sư Phụ gần 12 năm! Có lẽ cũng có người băn khoăn tự hỏi như tôi, liệu tóc có mọc lại như trước không? Tôi có phần lo lắng vì mẹ tôi kể rằng lúc 2 tuổi mới mọc tóc nên chưa bao giờ được cạo tóc như các em bé khác lúc đầy tháng tuổi!

(Xin đón đọc phần 2 tiếp theo, sẽ được đăng vào tuần tới.)


Spread the love
Tiếng Việt