Hành Trình Xuất Gia Vị Tha – Bắt đầu từ một chổ ngồi

Spread the love

Phan Thanh Tùng / Thân Minh Tùng

Bắt đầu từ một chổ ngồi

Việc đi xuất gia chưa bao giờ là điều dễ dàng đối với tôi—không phải vì những chướng ngại nội tâm, mà là do những khó khăn về thể chất. Tôi có thân hình hơi mập mạp, và điều đó mang đến những thử thách mà người có vóc dáng cân đối ít khi phải đối mặt. Dù rất yêu thích chương trình “Xuất Gia Vị Tha”, tôi vẫn phải chờ đợi cơ hội được gặp Thầy để trình bày hoàn cảnh riêng của mình.

Thật lòng mà nói, tôi không thể ngồi dưới đất — không phải vì sợ đau chân hay mỏi lưng, mà đơn giản là vì thân hình mập mạp. Khi tôi trình bày điều này, Thầy đã từ bi chấp thuận cho tôi được ngồi trên ghế trong suốt khóa tu. Và quả thật, trong khóa tu Xuất Gia Vị Tha lần đầu tiên tại Joshua Tree, tôi cùng vài bạn đạo khác đã được ngồi trên ghế thay vì ngồi đất như mọi người.

Nếu không nhờ lòng từ bi, sự độ lượng của Thầy, có lẽ tôi đã không thể thực hiện được ước nguyện xuất gia trong đời này. Tôi vô cùng tri ân Thầy — vì sự thấu hiểu, vì lòng từ bi thâm hậu, đã tạo cơ hội cho riêng tôi và các vị cao niên, những người gặp khó khăn khi ngồi dưới đất, được tham dự khóa tu Xuất Gia Vị Tha hằng năm

Từ Nghe Pháp Đến Thấm Pháp

Mỗi khóa tu là một bước chuyển hóa trên con đường tu học của tôi. Nhớ lại những công khóa thiền tập, tôi chẳng có sự chuyên tâm vì nhiều vọng niệm. Giáo pháp thâm sâu của Hoa Nghiêm Thủ Nhãn, tôi chẳng hiểu được bao nhiêu. Các nghi thức tụng niệm, cách trì chú đều rất xa lạ. Sau mỗi khóa tu, tôi thường không nhớ rõ về các pháp tu.

Nhưng niềm tin của tôi vào giáo pháp của Thầy, vào Phật pháp, thì rất sâu đậm. Tôi vẫn nghĩ rằng: có lòng tin, có lòng thành, thì những bài pháp xa lạ ấy sẽ dần dà thấm vào tâm thức tối tăm của mình — như ánh sáng của những hạt giống quang minh, mà những năm trước đây chỉ là bóng mờ trong đầu, nay dần trở nên rõ ràng hơn qua các khóa tu gần đây.

Nhất là năm vừa qua, tôi cảm nhận rõ sự chuyển hóa—những lời giảng dạy bắt đầu thấm sâu vào tâm can. Có lẽ tôi đã vượt qua giai đoạn nhập môn? Nhưng thật ra là nhờ vào phương pháp giảng dạy rõ ràng, bài bản, từng bước một của Thầy từ phần lý thuyết đến thực hành, tôi có thể tiếp tục việc tu tập bằng cách àp dụng những bài pháp sau khi hoàn tất khóa tu xuất gia. Đặc biệt, những bảng hướng dẫn giúp tôi kiểm tra lại quá trình tu tập: xem mình thực hành đúng chưa, có tiến bộ hay không.

Cộng Đồng Là Chốn Nương Tựa

Tôi sống tại thành phố Montreal, Canada, và xin chia sẻ đôi nét về sinh hoạt cộng đồng của nhóm CSS tại đây, dưới sự hướng dẫn của chị Bạch Huệ. Nhờ có các bạn đồng đạo cùng tu, việc tu tập đã trở thành một thói quen mỗi ngày.

Mỗi sáng lúc 5 giờ 30, chúng tôi có buổi thiền tập chung của nhóm. Buổi chiều, nhóm lại có buổi gặp gỡ để cùng tu học — có khi là thực tập thiền, có khi ôn lại các bài pháp của Thầy, hoặc những bài học trong chương trình “Xuất Gia Vị Tha”.

Nhờ vậy, tinh thần tu học và sự nối kết với cộng đồng luôn được phát triễn một cách đều đặn, vững vàng. Khóa tu xuất gia vị tha chỉ kéo dài khoảng 10 ngày, chúng tôi dành trọn vẹn tâm lực và thời giờ để tu tập. Đó là bàn đạp giúp mình đi lên một nất thang cao hơn trên con đường tu hành. Tuy nhiên, khi trở về đời sống thế gian, điều quan trọng là phải có một cộng đồng bạn đạo để nương tựa, nâng đỡ và trợ lực cho nhau thì sự tu hành ít bị thối lui.

Khoảnh Khắc linh thiên khi được ngồi trong Mandala

Các bạn đều biết, chương trình Xuất Gia Vị Tha luôn kết thúc bằng buổi lễ Mandala — trang nghiêm và vô cùng vĩ đại. Một trong những mục đích chính yếu của sự tu tập trong thời gian trên núi là để chuẩn bị cho Tăng đoàn có đủ sức mạnh tâm linh bước vào lễ Mandala. Chúng tôi tập thể dục hằng ngày để nuôi dưỡng năng lượng thể chất, thực tập trì chú và thiền tọa để làm rõ năng lượng quán tưởng và tăng trưởng định lực.

Tuy vậy, suốt bao năm qua, tôi chưa từng được ngồi trong vòng Mandala ấy — vì phải ngồi ghế. Cho đến năm vừa rồi, ban tổ chức đã có một thay đổi đầy phương tiện thiện xảo: họ sắp xếp các hàng ghế ngay bên trong vòng Mandala. Nhờ sáng kiến vi diệu đó, tôi và nhiều người khác đã có cơ hội hòa mình trọn vẹn vào không khí trang nghiêm và đầy cảm xúc của buổi lễ kết thúc khóa tu.

Thật vậy, khi ngồi bên ngoài vòng tròn Mandala, tuy tôi vẫn hòa mình vào buổi lễ, vẫn áp dụng tất cả những gì đã được huấn luyện trên núi, nhưng tôi cảm nhận rằng mình chưa thật sự hội nhập vào năng lượng huyền diệu của pháp Mandala — năng lượng ấy như chỉ phản phất bên ngoài da thịt mà thôi. Chỉ đến khi được ngồi bên trong vòng tròn Mandala vào năm vừa qua, tôi mới thật sự cảm nhận được sự thâm sâu, nhiệm màu của pháp này. Năng lượng ấy như xuyên qua da thịt, đi sâu vào nội tạng, khai mở tâm thức nhỏ bé của tôi, để tôi hòa nhập vào sự linh thiêng, thoát tục của buổi lễ Mandala.

Từ Doanh Nhân Đến Người Tu

Trước khi bước vào con đường tu học, tôi là một doanh nhân, điều hành công ty và gánh vác nhiều trách nhiệm. Áp lực của công việc lấy đi niềm vui trong cuộc sống. Không thấy một lối thoát ra ngoài sự bôn ba, bận rộn của cuộc sống, Tâm linh trống vắng, tâm hồn đóng nghẹt.

Nhưng sau khi gặp Thầy và bắt đầu tu theo pháp của Thầy, tôi nhận ra triết lý “xuất tục nhập thế” mà Thầy giảng dạy thật sự quá hay và thực tiễn. Tôi như thấy một lối thoát cho cuộc sống mệt mỏi mình đang đối diện. Giáo pháp Hoa Nghiêm đã cuốn hút tôi ngay từ đó. Xuất tục để giúp tôi thấy được điểm mù của chính mình, Nhập thể, để giúp đở người khác, Triết lý này mở ra cho tôi một chân trời mới, mà tôi đang ao ước. Mỗi ngày, tôi bỏ thời giờ lắng nghe, suy nghĩ về tất cả các bài pháp của Thầy qua chương trình TV và radio Khai Tâm—không bỏ sót một bài nào. Dần dần, tôi thấm nhuần và hiểu rõ hơn về giáo pháp Hoa Nghiêm Thủ Nhãn—một con đường tâm linh sâu sắc và đem đến sự tiến hóa thật sự cho tâm linh của tôi.

Tôi xin quy y với Thầy, và chỉ một năm sau đó, tôi chính thức đi xuất gia. Từ đó, tôi liên tục tham dự các khóa tu, không gián đoạn. Như đã nói lúc trước, tôi là người to lớn, mập mạp , trước khi biết tu, tôi mặc size 42. Bây giờ, tôi đã giảm xuống size 36. Đó không chỉ là sự thay đổi về thể hình, mà còn là dấu hiệu của một sự chuyển hóa những thói quen cũ — từ việc ăn uống, ngủ nghỉ đến sinh hoạt gia đình, lối sống lành mạnh. Cuộc sống trở nên thảnh thơi hơn, tinh thần an vui hơn và sức khỏe cũng khả quan hơn. Và đó chính là một khía cạnh của lối tu toàn diện trong giáo pháp tu hành của Thầy mà tôi vô cùng trân quý.

Giúp người có thể qua hành động nhỏ

Tôi tin rằng, nếu thật sự hiểu được tinh thần của chương trình “Xuất Gia Vị Tha”, thì không có điều gì là không thể thực hiện. Tu học là hành trình của sự cố gắng và lòng thành. Khi có lòng thành, ta vượt qua thử thách tinh thần, bởi ta hiểu rằng tu hành không chỉ vì bản thân, mà còn vì người khác đang cần công đức, cần sự hồi hướng của mình. Khi có sự cố gắng, đời sống của một vị tăng sĩ—nề nếp, giản dị—sẽ không còn là trở ngại

Việc giúp đỡ người khác cũng là một nhân tố quan trọng, là động lực để mở lòng vị tha. Trong nhóm Montreal, tôi không làm được việc lớn lao, nhưng luôn cố gắng hỗ trợ mọi người trong những việc nhỏ như theo dõi vé máy bay giá rẻ, hay tìm khách sạn phù hợp. Mỗi khi làm được điều gì có lợi cho người khác, tôi cảm thấy niềm vui lan tỏa trong lòng, và con đường tu học của mình trở nên ý nghĩa hơn.

Lời tri ân chân thành

Xuất Gia vì người khác là một hạnh cao đẹp, và ai trong chúng ta cũng có thể làm được. Đối với tôi, đó cũng là con đường phục vụ tha nhân — và tôi chỉ mong được thực hành công việc ấy trong khả năng nhỏ bé của mình trong khóa tu xuất gia và trong cuộc sống hàng ngày.

Trong mỗi khóa tu, tôi luôn cố gắng từng giây phút, vì hiểu rằng việc được thọ giới, khoác lên mình áo tràng, áo giới của một người Sa-di là một điểu nhân duyên không nhỏ mà tôi may mắn có được. Tôi xin kết thúc lời chia sẻ với lòng tri ân sâu sắc đến Thầy, đến chư Phật và Bồ Tát. Lòng độ lượng của Thầy và lòng từ bi của chư Phật và Bồ Tát thì vô hạn, nhờ vậy tôi có đủ sức khỏe và khả năng để tiếp tục tu học, xuất gia mỗi năm.


Spread the love

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tiếng Việt