MỘT CẢM NGHIỆM XUẤT GIA VỊ THA

Spread the love

Eric Tu / Than Khai Nguyen Tung (親開元松)

Tôi là Eric Tu, sinh ra tại Chương Hóa (Changhua 彰化), một thành phố thuộc trung phần Đài Loan. Sau khi rời quân ngũ, tôi vào làm việc cho một công ty tại Cao Hùng, rồi ở lại, sinh sống và lập gia đình tại thành phố này cho đến hôm nay.

Năm nay là năm thứ hai tôi và vợ tham gia khóa tu Xuất Gia Vị Tha do Sư Phụ Hằng Trường hướng dẫn. Nhìn lại, tôi thấy quyết định ấy không chỉ là tham dự một khóa tu, mà là bước chân đầu tiên đưa tôi đến với sự chuyển hóa sâu sắc trên nhiều phương diện.

Năm ngoái, ngay sau khi nghỉ hưu sau hơn bốn mươi năm miệt mài làm việc, tôi bất chợt nhận ra trong lòng một khoảng trống mênh mông. Bao năm chạy theo trách nhiệm, theo những điều “phải làm”, tôi chưa từng dừng lại để hỏi mình thật sự cần gì, lý tưởng của cuộc sống là gì. Khi dòng đời bỗng lặng xuống, tôi mới thấy rõ sự mệt mỏi đã tích tụ trong thân và trong tâm từ lúc nào.

Bên ngoài cuộc sống hưu trí an nhàn và bình thường như mọi ngày. Nhưng bên trong, tôi cảm nhận rõ một sự bế tắt và mất cân bằng: thiếu một hướng đi, không một điểm tựa tinh thần. Tôi hiểu rằng nếu không thay đổi, tôi sẽ tiếp tục sống trong vòng ngụm lặn quen thuộc ấy — đầy đủ mà trống vắng, nhàn rỗi mà chẳng bình an.

Chính trong khoảng lặng ấy, tôi bắt đầu chín chắn và chú tâm hơn vào việc tu tập. Trước đây, vợ chồng tôi đã có nhân duyên được học pháp với Sư Phụ Hằng Trường. Chúng tôi nghe nhiều về giáo lý, hiểu được phương pháp tu tập, nhưng vì bận rộn với cuộc sống nên việc thực hành chưa được đều đặn và sâu sắc nhiều. Sau khi nghỉ hưu, tôi bắt đầu có sự tu tập hằng ngày một cách tinh tấn và nghiêm túc hơn. Từ từ, tôi nhận ra rằng đây không phải là những lý thuyết xa vời, mà là những phương pháp tu hành rất thực tế để giúp tâm thức tiến hóa, tâm linh khai mở.

Thêm vào đó, Sư Phụ dạy rằng tôi cần áp dụng một khái niệm mới gọi là “Khái Niệm Đảo Ngược” (Reversal Concept). Đây là phương pháp giúp tôi tập suy nghĩ và hành xử theo chiều ngược lại với những thói quen thế tục mà mình đã hun đúc suốt bao năm. Nhờ áp dụng phương pháp ấy, tôi mới nhận ra mình đã sống trong tập khí thế tục lâu đến mức nào: từ những việc nhỏ trong đời sống hằng ngày cho đến những quyết định quan trọng, tất cả đều bị chi phối bởi những khuôn mẫu cũ.

Ban đầu, việc “đảo ngược” ấy không hề dễ dàng. Nó giống như học đi lại từ đầu — chậm rãi, vụng về, nhưng đòi hỏi sự kiên trì và nhẫn nại. Điều cần thiết nhất là xây dựng một thói quen mới. Nếu trước đây tôi không đọc chú, không ngồi thiền mỗi ngày, thì bây giờ tôi phải tập luyện đều đặn, xem đó như một phần tự nhiên của đời sống. Chính sự tu tập đều đặn ấy đã mở ra cho tôi nhiều điều mà trước đây tôi chưa từng thấy: những cơn nóng nảy ẩn sâu, những mong cầu vô thức, những nỗi sợ không tên vẫn âm thầm chi phối mình. Khi nhận diện được chúng, tôi không còn bực dọc hay phiền muộn nữa. Tôi chỉ lặng lẽ tri nhận, vì biết rằng đó là những tập khí tiềm tàng đã theo mình từ rất lâu.

Từ đó, tôi hiểu rằng tu hành không phải là điều gì thật siêu việt, mà chính là sự chuyển hóa từng chút một trong đời sống. Mỗi lần tôi chọn một suy nghĩ khác tốt lành hơn hay một việc làm khác đem lại sự lợi ích cho người khác hơn là niềm vui riêng mình là mỗi lần tôi bước thêm một bước trên con đường chuyển hóa. Chính vì vậy, việc khoác lên mình hình tướng xuất gia, dù chỉ trong mười ngày, trở thành một trải nghiệm vô cùng quý báu. Nó như một lời khẳng định rằng tôi đã thật sự bước vào hành trình của sự chuyển hóa.

Sau một năm tu học, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi nơi chính mình. Những bức xúc ngày xưa dần lắng xuống, những mệt mỏi không còn đè nặng như trước. Những cái nhìn đầy thánh kiến dần dà bớt màu sắc của bản ngã. Thay vào đó là sự nhẹ nhàng, an ổn, một niềm an vui giản dị, một cái nhìn trung dung mà trước đây tôi chưa từng biết đến. Tôi hiểu rằng đó không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của sự tu hành bắt đầu từ ý nguyện xuất gia năm ngoái.

Năm nay, tôi tiếp tục phát nguyện xuất gia với một tâm nguyện sâu xa hơn: hồi hướng công đức cho mẹ tôi, người vừa mới qua đời. Tôi nguyện dành trọn thời gian tu hành để cầu nguyện và hồi hướng cho người mẹ thân yêu. Năm ngoái, được tham dự Mandala tôi giúp tôi ý thức phương pháp tu của Mandala có khả năng giúp cho các vong linh được giải thoát nhờ vào nguyện lực của chư Phật, chư Bồ Tát và sự thành tâm tu hành của tập thể trong đó có tập thể của tăng đoàn Xuất Gia Vị Tha. Với tôi, báo hiếu không chỉ là lời nói hay nước mắt, mà là sự dấn thân tu tập, là hy sinh thời gian và công sức để chuyển hóa chính mình. Tôi tin rằng không có món quà nào thiêng liêng hơn việc đem sự tu hành chân thật của mình hồi hướng cho cha mẹ.

Khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng cảm nghiệm lần đầu cạo đầu chính là một minh chứng sống động cho lời dạy về “Khái Niệm Đảo Ngược” mà Sư Phụ đã truyền trao. Bình thường, tôi vẫn nghĩ mái tóc là một phần quan trọng của diện mạo, là thứ giúp mình tự tin và là điều khó có thể buông bỏ. Thế nhưng, khi lưỡi dao chạm vào da đầu, tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng và tự tại — như thể một lớp bám víu vô hình vừa được gỡ xuống. Chỉ vài giờ trước, hình ảnh một người đầu trọc còn khiến tôi ngần ngại; vậy mà sau khi cạo đầu, tôi lại thấy hoàn toàn bình thường, không còn gì để bận tâm.

Đó chính là sự đảo ngược: đảo ngược quan niệm về cái đẹp, đảo ngược sự bám chấp vào hình tướng, đảo ngược nỗi sợ mất đi một phần “cái tôi”. Nhờ vậy, tôi hiểu sâu hơn rằng tu học không chỉ là thay đổi tư tưởng, mà còn là dám bước vào những trải nghiệm giúp mình nhìn thấy rõ bản ngã — những điều mà lý thuyết không thể chạm tới.

Và trở thành một thành viên của Tăng đoàn Xuất Gia Vị Tha chính là một sự đảo ngược rất sâu trên nhiều phương diện — từ cái nhìn đến lối sống. Đó là sự đảo ngược trong cách nhìn đời: thay vì hướng ra bên ngoài để tìm kiếm, tôi học cách quay vào bên trong để thấy rõ chính mình. Đó cũng là sự đảo ngược trong lối sống: từ những tiện nghi và thói quen thế tục, tôi tập sống giản dị và thanh tịnh hơn bằng cách gìn giữ các quy tắc và giới luật của người xuất gia.

Nhờ tu hành theo lời dạy của Sư Phụ, tôi hiểu rằng trên đời thật ra không có việc gì quá nghiêm trọng. Cái làm cho sự việc trở nên nặng nề chính là sự nắm giữ và bám chấp của chính mình. Khi tôi tập đảo ngược thói quen ấy — bớt chấp, bớt nắm, bớt đòi hỏi — mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Sự nóng nảy trong tánh tình tôi giảm đi rõ rệt; và người cảm nhận sự thay đổi ấy sâu sắc nhất chính là những người trong gia đình, bạn bè.

Khóa tu Xuất Gia Vị Tha đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu đậm về đời sống tu hành và tinh thần phục vụ của Tăng đoàn. Điều làm tôi xúc động nhất là ai cũng có một nhận thức rất rõ ràng: lợi ích của tập thể luôn được đặt lên trên lợi ích của cá nhân. Tăng đoàn không chỉ là một nhóm người cùng tu, mà là một cộng đồng sống chung trong sự hài hòa, cảm thông và nâng đỡ nhau trên con đường chuyển hóa.

Khi thực tập “Khái Niệm Đảo Ngược”, tôi nhận ra mối quan hệ với mọi người chung quanh trở nên hài hòa hơn một cách tự nhiên. Thay vì phản ứng theo thói quen cũ — trách móc, bực dọc hay giữ trong lòng những điều nhỏ nhặt —Tôi học cách nhìn vào cái khó về hoàn cảnh và thói quen của người khác. Khi thấy được điều đó, tôi dễ dàng chấp nhận lỗi lầm của họ, và lòng cảm thông tự nhiên khởi lên, giống như tôi đang học cách nhìn vào chính những yếu kém và tập khí của mình.

Nhìn lại, tôi thấy tinh thần ấy chính là biểu hiện sống động của “Khái Niệm Đảo Ngược”. Thay vì đặt cái tôi lên trước — như thói quen thế tục thường khiến ta làm — mỗi người trong Tăng đoàn đều chọn cách nghĩ ngược lại: buông bớt bản thân để gìn giữ sự an ổn chung. Một ví dụ rất cụ thể là ngày hôm qua: hầu hết các sa-di và sa-di-ni được giao phó trách nhiệm kiến tạo mandala. Tuy nhiên, vì những lý do ngoài ý muốn, công việc phải dời sang hôm nay. Dù đã chờ đợi rất lâu, không một ai than vãn hay tỏ ra khó chịu. Ai cũng giữ được sự nhẹ nhàng, kiên nhẫn và tinh thần phục vụ. Thay vì phản ứng theo tập khí cũ — bực bội, sốt ruột hay trách móc — mọi người đều chọn cách đảo ngược: chấp nhận, buông xả và tiếp tục phụng sự với tâm bình an. Không ai để cho sự chậm trễ làm ảnh hưởng đến lòng mình và đến môi trường an định, linh thiên của pháp hội

Xuyên qua hành trình tu tập xuất gia vị tha hai năm qua, tôi thấy rõ rằng con đường đó không chỉ giúp tôi tìm lại sự bình an bản hữu, mà còn mở ra một hướng đi mới cho phần đời còn lại của mình. Từ một khoảng trống mênh mông sau khi nghỉ hưu, tôi đã tìm thấy một nguồn sống mới — một lý tưởng để nương tựa, một cộng đồng để đồng hành, và một con đường để chuyển hóa thân–tâm. Tôi biết ơn Sư Phụ, biết ơn Tăng đoàn, biết ơn vợ tôi — người đã luôn đồng hành và nâng đỡ tôi bước ra khỏi thói quen cũ, bước vào con đường tu tập, bước vào hành trình của sự chuyển hóa.


Spread the love
Tiếng Việt