By Lan Choi
Hỏi: Chị có thể chia sẻ lý do vì sao chị tham gia chương trình BTHP không?
Đáp: Tôi luôn yêu thích việc tình nguyện—được cho đi là một phước lành. Có điều gì đó rất khiêm nhường và hân hoan khi mình ở vị trí hỗ trợ người khác, thay vì phải dựa vào người khác. Cho đi là được trao cơ hội để phục vụ, và chính điều đó đã là một món quà.
Tôi cũng thật sự tò mò về những gì Tăng thân đang học hỏi và nuôi dưỡng. Trở thành một BTHP giống như một cánh cửa hoàn hảo—không chỉ để hỗ trợ khóa tu, mà còn để chứng kiến và tham gia vào sự sống động của Pháp. Nó cho phép tôi quan sát sự thực hành của Tăng thân một cách gần gũi và phản chiếu lại con đường của chính mình với sự rõ ràng hơn. Theo nhiều cách, đó vừa là một sự cúng dường, vừa là một lời mời để trưởng thành.
Hỏi: Trải nghiệm làm BTHP có làm thay đổi những giá trị cốt lõi của chị không?
Đáp: Đó là một trải nghiệm thật sự ý nghĩa—nhắc tôi nhớ về tầm quan trọng của sự khiêm nhường và niềm vui khi được phục vụ. Tôi luôn yêu thích việc tình nguyện, nên được làm điều đó cùng CSS là một phước lành. Có điều gì đó rất viên mãn khi cùng nhau làm việc hướng đến một mục tiêu chung, đặc biệt khi mục tiêu đó là giúp đỡ và nâng đỡ người khác.
Làm BTHP là một niềm vui trọn vẹn. Tôi cảm nhận được niềm hân hoan và ý nghĩa trong sự hợp tác, trong những khoảnh khắc yên lặng của sự phục vụ, và trong tinh thần chăm sóc tập thể. Năng lượng cộng đồng như thế—nơi mọi người đều đóng góp với trái tim rộng mở—là điều tôi rất trân quý. Đó là tinh thần nuôi dưỡng cả người cho lẫn người nhận.
Hỏi: Chị nghĩ gì về Tăng Đoàn?
Đáp: Khi tôi thấy Tăng Đoàn gồm những người ở mọi độ tuổi và giai đoạn tu tập khác nhau, điều gì đó trong tôi đã chuyển hóa—tôi nghĩ, mình cũng có thể làm được. Rồi trong một buổi sinh hoạt, Thầy nói về một hành động vị tha sâu sắc: sự sẵn lòng của Tăng Đoàn trong việc gác lại cái tôi để hồi hướng công đức tu tập cho người khác. Khoảnh khắc đó đã chạm sâu vào tôi.
Tôi nhận ra mình không cần phải “sẵn sàng” hay đạt đến một mức độ tu tập nào đó để hiểu Pháp một cách trọn vẹn. Không phải là đạt đến một lý tưởng tu tập—mà là hành động cho đi, là sự vị tha. Là gác lại sự kiêu ngạo và cái tôi để cúng dường hoa trái tu tập cho lợi ích của người khác. Giờ đây, chỉ còn là sự tiếp tục quán chiếu và nuôi dưỡng—gom góp đủ dũng khí và khiêm nhường để bước vào Tăng Đoàn khi thời điểm chín muồi.

Hỏi: Vai trò của chị có giúp chị nuôi dưỡng con đường Bồ Tát không?
Đáp: Chắc chắn rồi. Được học Pháp trực tiếp từ Thầy trong khi phục vụ người khác là sự hiện thân thật sự của “Xuất Tục” và “Nhập Thế”—bước ra khỏi thế gian để tu tập, rồi bước trở lại để phục vụ. Làm việc sát cánh cùng người khác trong nhiều ngày liên tiếp, thường là thiếu ngủ, đã cho tôi vô số cơ hội để thực hành chánh niệm và từ bi ngay trong đời sống.
Tôi thấy mình cần phải dự đoán những căng thẳng có thể xảy ra và chuẩn bị tâm để ứng xử với sự bình thản. Không chỉ là tránh xung đột—mà là không để những suy nghĩ tiêu cực khởi lên khi mệt mỏi hay khó chịu. Sự chuẩn bị nội tâm và kỷ luật tinh thần như vậy rất phù hợp với con đường Bồ Tát. Nếu tôi có thể mang tinh thần đó vào đời sống hàng ngày, thì đó sẽ là một món quà—không chỉ cho bản thân mà cho cả những người xung quanh.
Hỏi: Khoảnh khắc nào trong khóa tu khiến chị cảm thấy được nâng đỡ nhất?
Đáp: Một trong những khoảnh khắc nâng đỡ nhất với tôi là khi chúng tôi tụng thần chú cùng nhau, và Thầy bắt đầu hát bài “Thiên Diệp Bảo Liên” dành cho YSA. Khi nhiều giọng hát cùng hòa vào, một làn sóng bình an và hân hoan tràn ngập trong tôi—một cảm giác kết nối sâu sắc, không chỉ với âm nhạc, mà với ý nghĩa của bài hát và năng lượng tập thể của Tăng thân.
Tôi nhớ rõ niềm vui khi được hiện diện—học từ Thầy, và cùng tu tập với mọi người. Đó là một phước lành, một khoảnh khắc như được nâng lên trong ân sủng. Bài hát ấy vẫn còn vang vọng trong tôi. Tôi đã hát nó ở nhà gần như mỗi ngày để không quên. Và mỗi lần lên đến nốt cao, tôi cảm thấy điều gì đó lay động trong tim—một điều gì đó dịu dàng và chân thật. Như thể bài hát ấy là một lời nhắc nhẹ nhàng về vẻ đẹp của con đường và món quà khi được là một phần của nó.
Hỏi: Khoảnh khắc nào là đáng nhớ nhất với chị?
Đáp: Đó là khi nhóm BTHP tụ họp sau ca phục vụ để hát mừng sinh nhật của một nhân viên nhà ăn—tôi nghĩ đó là chị Christy,. Dù hầu hết chúng tôi chỉ mới gặp chị vài ngày trước đó, sự ấm áp và chân thành của hành động ấy đã khiến chị rất xúc động. Tình thương từ những người gần như xa lạ thật rõ ràng, và cả những đồng nghiệp của chị cũng có vẻ được chạm đến bởi hành động tử tế bất ngờ ấy.
Thật đẹp khi chứng kiến những người từ nhiều nền tảng khác nhau—nhiều người hầu như chưa quen biết—cùng nhau tạo nên một tinh thần chăm sóc chân thành. Tôi nhớ mình đã được truyền cảm hứng bởi sự rộng mở của chị Antee, một người bạn đồng tu, với khả năng ôm lấy người mới gặp bằng sự dễ dàng và niềm vui. Trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ: Đây chính là điều Thầy đã dạy chúng ta. This is what Thầy has been teaching us.
Hỏi: Tinh thần BTHP có giúp chị trở nên từ bi và hỗ trợ người khác hơn trong đời sống hàng ngày sau khóa tu không?
Đáp: Khi tôi đọc bài viết của chị Diana Ta về sự nhẹ nhàng trong cách chúng ta phục vụ và hiện diện, tôi nhận ra rằng cách chúng ta phục vụ cũng quan trọng như hành động phục vụ. Chất lượng của sự hiện diện—sự mềm mại, chánh niệm, và ý hướng—nói lên rất nhiều về trạng thái nội tâm của ta.
Phục vụ không chỉ là hoàn thành công việc; nó là tấm gương phản chiếu tâm và trái tim của ta. Khi ta hành động với sự nhẹ nhàng, ta hiện thân của lòng từ bi. Khi ta phục vụ với sự khiêm nhường, ta nuôi dưỡng tinh thần vị tha. Nhận thức đó đã giúp tôi thấy phục vụ không chỉ là cúng dường cho người khác, mà còn là sự thực hành để tinh luyện nội tâm.
Hỏi: Cảm ơn chị Lan Choi đã chia sẻ. Trước khi kết thúc, chị có điều gì muốn nói thêm không?
Đáp: Tôi xin cảm ơn hội CSS đã cho tôi cơ hội trở thành một BTHP. Đó là một trải nghiệm tôi sẽ mang theo suốt đời—đầy những khoảnh khắc ý nghĩa, những suy niệm sâu sắc, và những tình bạn tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi thật sự biết ơn vì đã có cơ hội được phục vụ, học hỏi, và trưởng thành cùng một cộng đồng tuyệt vời như vậy.
