MỞ CÁNH CỔNG CHỮA LÀNH

Spread the love

Huy Xin Yee / Thân Khai Độ Minh (親開度明)

Tôi là Huy Xin Yee, pháp danh Thân Khai Độ Minh, hiện đang sinh sống tại thành phố Hứa Liên (Hualien), Đài Loan.Năm nay là năm thứ hai tôi tham gia chương trình Xuất Gia Vị Tha.

Năm ngoái, tôi đến với chương trình bằng sự hiếu kỳ.Dù đã từng nghe và biết đến giáo lý của Sư Phụ, sự hiểu biết của tôi khi ấy vẫn còn hời hợt. Tôi mong muốn được trực tiếp trải nghiệm đời sống của người xuất gia, để có cơ hội thực hành pháp Hoa Nghiêm Thủ Nhãn một cách nghiêm túc và trọn vẹn hơn.

Nhưng năm nay, tôi trở lại với một tâm thức rất khác. Sự hiếu kỳ ngày nào đã lắng xuống, nhường chỗ cho lòng từ bi được đánh thức từ nỗi mất mát sâu sắc. Sự ra đi của người mẹ thân yêu đã trở thành nhân duyên lớn, thôi thúc tôi phát tâm xuất gia — không chỉ để tu cho riêng mình, mà để hồi hướng công phu tu tập ấy cho người đã khuất, và cho tất cả những ai đang mang trong lòng nỗi khổ tương tự.

Năm đầu tiên, dù hiểu rằng tinh thần của người xuất gia vị tha là tu hành cho người khác, tôi vẫn chưa thật sự cảm nhận được sự khai mở trọn vẹn trong nội tâm mình. Lòng tôi khi ấy chưa đủ rộng để phát khởi nguồn năng lượng tu tập sâu xa và lan tỏa tình thương đến mọi người.Ý niệm xuất gia vì người khác vốn rất cao đẹp — dành thời gian, tài lực của mình để tu cho người khác là một sự hy sinh lớn lao. Tôi vô cùng trân quý tinh thần ấy, và đã tham gia chương trình Xuất Gia Vị Tha với mong muốn được đóng góp phần tu tập nhỏ bé của mình cho cộng đồng, cầu nguyện cho đất nước Đài Loan được bình an.

Nhưng năm nay, hai chữ “vị tha” không còn là một khái niệm để suy niệm, mà đã thật sự hiển hiện trong từng suy nghĩ và hành động của tôi. Sự mất mát quá lớn khi mẹ tôi rời xa cõi đời chỉ vài tháng trước đã mở ra trong tôi một không gian rất khác — nơi lòng từ bi không còn đến từ ý niệm , mà từ nỗi buồn được chuyển hóa thành thương yêu.

Sự ra đi của mẹ đã chạm rất sâu vào trái tim tôi. Tôi mang trong lòng một nỗi buồn lớn — như một vết thương không biết chia sẻ cùng ai, không biết phải nói thế nào cho trọn vẹn nỗi đau ấy.Trong những ngày tháng đó, tôi cảm thấy mình như rơi vào một khoảng trống rất sâu. Dù xung quanh vẫn có bạn bè, đồng nghiệp, nhưng nỗi đau mất mẹ là điều vô cùng riêng tư — quá sâu, quá nặng — không dễ diễn đạt bằng lời. Tôi mang theo nỗi buồn ấy mỗi ngày, và nhiều lúc chỉ biết im lặng để nó tự chảy trong lòng.

Chính trong giai đoạn ấy, việc tham gia khóa tu Xuất Gia Vị Tha đã thật sự mang đến một sự chuyển hóa lớn trong đời tôi. Giáo pháp Hoa Nghiêm Thủ Nhãn tuy thâm diệu, nhưng lại vô cùng gần gũi và thực tế. Sự dạy dỗ ân cần, từng lời chỉ dẫn đầy từ bi của Sư Phụ trong suốt khóa tu làm tôi thật cảm động.Trong quá trình tu học, tôi cảm nhận như mình được sống lại. Trái tim dần mở ra, nụ cười nhẹ nhàng trở lại. Tôi được nuôi dưỡng bởi sự kết nối chân thành và sự quan hoài ấm áp từ các huynh đệ trong Tăng đoàn. Khóa tu Xuất Gia Vị Tha đã giúp tôi bước ra khỏi vùng tối của khổ đau và mất mát, để trở về với sự an lành — và với chính sự hiện hữu trọn vẹn của mình trong giây phút này.

Tôi nhớ rất rõ những giờ phút tu tập pháp Liên Hoa Thủ Nhãn. Khi quán tưởng từng đóa liên hoa và các hạt giống quang minh của liên hoa, tôi cảm nhận một sự lành trị đang âm thầm diễn ra. Năng lượng ấm áp từ trái tim lan tỏa khắp thân tâm, và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy khuôn mặt yêu thương của mẹ hiện lên thật gần gũi. Lòng tôi dần nhẹ lại, mềm ra, và được chữa lành.Tôi nhận ra rằng khóa tu Xuất Gia Vị Tha cùng pháp tu của Sư Phụ chính là con đường đã giúp tôi chuyển hóa nỗi đau này — không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chuyển nỗi buồn thành năng lượng tu tập, thành tình thương rộng lớn và có mặt cho đời.

Trong thời gian mẹ tôi lâm bệnh, tôi đã sống trong trầm cảm, tiêu cực, và áp lực nặng nề của trách nhiệm — những quyết định liên tục, sự căng thẳng tinh thần, và cảm giác bất lực khi không biết làm sao để buông bỏ. Nhờ năng lượng tu tập và sức mạnh nâng đỡ của Tăng đoàn, tôi dần học được cách buông xả, khởi sinh lòng từ bi đối với chính mình, và từ đó mở rộng ra với người khác.

Năm nay, khi bước vào khóa tu Xuất Gia Vị Tha, tôi không còn là người đến để tìm hiểu hay trải nghiệm nữa. Tôi đến với chương trình bằng một trái tim đang cần được chữa lành, và bằng một tâm nguyện sâu xa muốn báo hiếu. Trong lễ Mandala năm nay, tôi sẽ đem hủ cốt nhỏ của mẹ tôi vào đạo tràng. Tôi tin tưởng và nương tựa vào năng lượng tu tập thanh tịnh của đại chúng — trong đó có Tăng đoàn xuất gia — cùng sự gia trì của Chư Phật, Chư Bồ Tát, đặc biệt là pháp môn Liên Hoa Thủ Nhãn mà Sư Phụ đang trực tiếp hướng dẫn.

Tôi xin mượn những dòng tâm sự này như một lời nhắn gửi đến những ai vẫn còn đang do dự về chương trình Xuất Gia Vị Tha, với tôi không có con đường nào hữu hiệu hơn để chữa lành khổ đau và để chuyển hóa nghiệp lực. Cuộc đời vốn đầy dẫy những khó khăn và mất mát. Dù giàu sang hay có địa vị cao đến đâu, con người vẫn mang trong mình những vết thương sâu kín. Và con đường đạo chính là con đường giúp chúng ta nhận diện, ôm ấp, và chữa lành những vết thương ấy. Bản thân tôi là một nhân chứng cho sự lành trị đó. Giờ đây, tôi thật sự hiểu rằng con đường tu hành không nằm ở bên ngoài. Sự chữa lành đích thực nằm ngay trong chính mình — khi ta biết quay về, nhắm mắt lại, quán tưởng, tụng chú, và an trú trong sự tỉnh lặng, an lành và khởi động quang minh của những hạt giống vô lậu đang sẵn có nơi trong chân tâm.


Spread the love
Tiếng Việt