Hành Trình Lần Đầu Xuất Gia: Sống, Buông Xả và Thức Tỉnh

Spread the love

Carol Chen / Thân Di Từ Thấu (親怡慈透)

Tôi là Carol Chen, sống tại thành phố Đài Trung. Năm nay, tôi bước vào đời sống xuất gia lần đầu tiên. Đây không chỉ là một sự kiện bình thường, mà là một khúc quanh sâu sắc trong hành trình tu tập của tôi.

Năm trước, tôi tham dự khóa tu xuất gia với vai trò Bồ Tát Hộ Pháp. Từ giây phút ấy, một dòng ý tưởng mới bắt đầu khẽ lay động trong tâm. Trong suốt khóa tu, khi quan sát đời sống thanh tịnh và sự tu hành nghiêm chỉnh của các sa-di và sa-di-ni, tôi cảm nhận sự ngưỡng mộ và kính trọng cho tăng đoàn ngày càng lan tỏa trong lòng. Tâm nguyện được tu hành như họ, lý tưởng tu hành để lợi lạc tha nhân dần lớn mạnh, và hạt giống xuất gia vốn ẩn sâu từ lâu nay được đánh thức. Nó bắt đầu nảy mầm, như một lời nhắc nhở rằng hạnh nguyện xuất gia không chỉ dành cho riêng tôi, mà còn mở ra cho tất cả những ai tôi có duyên trong đời này.

Khi trở về nhà, trái tim tôi vẫn còn rung động bởi nhiều lý do khó diễn tả. Hình ảnh các vị sa-di và sa-di-ni hiện về trong tâm trí—những gương mặt hiền hòa, những trái tim chân thành. Tôi nhớ lại những câu chuyện họ đã chia sẻ về lý do xuất gia, mỗi lời đều như một ngọn đèn soi sáng. Tôi cũng nhớ những pháp thoại của Thầy, từng giọt mưa pháp thấm sâu vào lòng, nuôi dưỡng hạt giống tỉnh thức. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tôi nghe một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên từ chính trái tim mình: “Nếu thật sự muốn chuyển hóa bản thân, hãy tạo cơ hội, để năm sau bước vào con đường xuất gia, tinh cần tu tập.”

Bên cạnh những nhân duyên chung, tôi còn mang trong lòng một lý do riêng để bước vào đời sống xuất gia: tôi muốn tu tập thay cho những người thân đã lớn tuổi trong gia đình. Tôi tin rằng tinh thần xuất gia vị tha —tu không chỉ cho riêng mình mà còn cho người khác—sẽ đem lại cho cha mẹ tôi và mẹ của chồng tôi sức khỏe, sự bình an, và những ngày tháng an lạc trong phần đời còn lại. Niềm hy vọng ấy như một dòng suối âm thầm chảy trong tim, nuôi dưỡng nghị lực và giúp tôi kiên định trên con đường này

Lần đầu bước vào đời sống xuất gia, tôi mang theo nhiều lo lắng. Thế nhưng thật lạ, ngay khi khóa tu bắt đầu, những ưu phiền ấy dần tan biến rất nhanh chóng. Tôi đặt hết niềm tin vào sự gia hộ của Phật và Bồ Tát, và hoàn toàn dựa vào năng lượng tu tập tập thể của tăng đoàn, thêm vào đó là sự nâng đỡ ân cần của các Bồ Tát Hộ Pháp đã giúp tôi buông bỏ từng nỗi sợ: sợ xa nhà, sợ sống chung với người lạ, sợ từ bỏ những thói quen hằng ngày như điện thoại, ăn uống tự do hay làm mọi điều theo ý mình.Tâm tôi dần mở rộng, và nơi từng có nỗi sợ, giờ đây chỉ còn lại sự an bình, nhẹ nhàng.

Với nhiều phụ nữ, mái tóc là một phần gắn bó đặc biệt, và tôi cũng không ngoại lệ. Đã có lúc tôi lo lắng khi nghĩ đến việc cạo đầu, bởi đó là hình ảnh tôi từng nương tựa. Thế nhưng, khi mái tóc được cạo đi, tôi bất ngờ cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu xa.Tôi nhận ra mình vừa buông bỏ một phần chấp trước, một gánh nặng vô hình đã theo tôi từ lâu. Hôm qua tôi còn mái tóc dài, hôm nay không còn gì—nhưng chính sự buông bỏ ấy lại mở ra tự do và sức mạnh tinh thần, như một cánh cửa mới dẫn vào sự an lạc.

Trong suốt khóa tu, tôi đã có cơ hội trải nghiệm nhiều “khoảnh khắc giác ngộ”—những giây phút lắng đọng in sâu trong tâm, làm thay đổi cách tôi nhìn về bản thân và cuộc sống. Những lời dạy của Sư Phụ như mở ra một cánh cửa mới, giúp tôi hiểu rõ hơn Phật pháp của kỷ nguyên mới, giáo pháp của Sư Phụ cho tôi nhận thức rằng tâm linh cần phải thăng hóa ra ngoài những tục lệ của tôn giáo thông thường, vì tu hành thì đồng nghĩa với sự không ngừng tiến hóa của tâm thức

Những phút thiền định tĩnh lặng đem lại cho tôi sự bình an nội tâm sâu xa, càng chuyên tâm vào các hạt giống quan minh, tôi dần quên đi những phiền não đeo đuổi trong đầu mình, những lúc tụng chú hòa nhịp cùng tăng đoàn mang đến niềm hỷ lạc thuần khiết, một cảm giác nối kết không thể diễn tả bằng lời.Những khoảnh khắc ấy luôn nhắc tôi nhớ lý do mình chọn con đường xuất gia, và thì thầm trong tim: “Tôi đã chọn con đường đúng để đi, tu hành không chỉ cho mình mà cho tha nhân.”

Hành trình lần đầu xuất gia là hành trình của sự can tâm, của buông xả và của tỉnh thức. Dù có nhiều thử thách, nhưng mỗi bước đi đều thấm đẫm lòng biết ơn—biết ơn lòng từ bi và trí huệ vô tận của Sư Phụ, biết ơn năng lượng tu tập tinh tấn và chuyên cần của tăng đoàn, biết ơn giáo pháp Hoa Nghiêm Thủ Nhãn thậm thâm vi diệu, biết ơn cơ hội tu tập để trả hiếu cho cha mẹ và tạo phước đức cho mẹ chồng. Và trên hết, tôi biết ơn tiếng nói nhỏ bé trong tim đã dẫn tôi đến nơi này, nơi mà từng bước chân trở thành một lời nguyện.


Spread the love
Tiếng Việt