By Ralph Maamaatua – Dharma name: Thân Khai Thuận Hí.
Từ Tahiti đến Los Angeles, khoảng cách không dưới 6.000 km. Tôi đã vượt qua quãng đường đó trong 8 giờ bay, điều mà tổ tiên tôi có lẽ phải mất một tháng rưỡi bằng thuyền đôi. Kể từ khi đặt chân đến Sân bay Quốc tế Tom Bradley, nhiều thử thách đã xuất hiện—nhưng tôi đã vượt qua từng cái một. Tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất.
Truyền thống Kitô giáo trong gia đình.
Tôi nghỉ hưu vào năm 2018 sau khi làm việc trong ngành truyền thông, và có bốn người con tuyệt vời—ba gái và một trai. Giống như tôi, tất cả đều được rửa tội theo đạo Công giáo.
Một tiếng gọi tâm linh bị bỏ qua từ lâu
Phật giáo luôn có một sức hấp dẫn đặc biệt đối với tôi. Ngay từ khi còn trẻ, tôi đã cảm nhận được tiếng gọi nhẹ nhàng ấy—nhưng tôi đã bỏ qua trong suốt một thời gian dài. Ở Tahiti, nơi tôi sinh sống, các tôn giáo Kitô chiếm ưu thế. Công giáo, Tin Lành, Mormon, Tin lành Thất Nhật, Ngũ tuần, Nhân chứng Jehovah và các giáo phái mới cùng tồn tại mà không có xung đột rõ rệt.
Cộng đồng Á Châu - chủ yếu là người Hoa – chỉ là thiểu số. Theo truyền thống Đạo giáo, ngôi đền Trung Hoa duy nhất là nơi diễn ra các nghi lễ cúng tế hàng ngày cho thần Kanti và các vị thần. Trong số các vị thần được thờ phụng tại ngôi đền nhỏ này, đức Quán Thế Âm chiếm vị trí đặc biệt. Dù được đặt ở bên cạnh—gần lối vào—tượng của Ngài lớn nhất. Khu vườn của đền là nơi tổ chức ngày hội văn hóa hàng năm và lễ Tết Nguyên Đán.
Hòn đảo chỉ có một trung tâm thiền Phật giáo, được mở vào năm 1993, theo truyền thống Tây Tạng với khoảng bốn mươi hành giả. Năm 2018, ngay sau khi bắt đầu thực hành Càn Khôn Thập Linh và được bác Thanh—người sáng lập CSS Tahiti—giới thiệu về thiền. Từng bước một, tôi bắt đầu tìm hiểu văn hóa Phật giáo của Hoa Nghiêm tông dưới sự hướng dẫn của Thầy Hằng Trường. Được định hình bởi lòng từ bi và nhân cách ấm áp của Thầy đã thuyết phục tôi về sự tinh tế của truyền thống này. Từ đó, tôi tiếp tục đào sâu kiến thức và nuôi dưỡng thực hành Phật pháp. Tuy nhiên, tôi không từ bỏ thực hành công giáo của mình.
Năm 2022, những người bạn Polynesia mời tôi tu theo phật giáo Tây Tạng của họ. Khi được đề nghị thọ Tam Quy qua Zoom với một vị Lạt Ma Tây Tạng mà tôi hoàn toàn không quen biết, tôi đã từ chối ngay.
Ung thư—Bóng tối đang ăn mòn gia đình tôi
Trong nhiều năm, ung thư đã gặm nhấm cuộc sống của tôi từng chút một. Nó đã cướp đi cha tôi, qua đời vì ung thư cổ họng. Nó đã lấy đi mẹ tôi, bị ung thư vú di căn sang phổi. Chị gái lớn của tôi đang chiến đấu với căn bệnh này. Em gái tôi từng bị ung thư tuyến giáp. Và giờ đây, con trai và con gái lớn nhất của tôi đều mắc một loại ung thư hiếm gặp và không thể chữa khỏi. Các con tôi còn rất trẻ, nhưng tương lai của chúng thật bất định—thậm chí có thể là không thể—điều đó khiến tim tôi tan nát.
Mỗi chẩn đoán là một cú sốc điện, một cú đánh nghiền nát. Mỗi lần điều trị là một thử thách. Mỗi ngày là một trận chiến chống lại nỗi sợ mất thêm người thân.
Tôi sống trong nỗi đau thường trực khi chứng kiến những người tôi yêu thương phải chịu đựng cả về thể xác lẫn tinh thần. Nỗi sợ không bao giờ rời bỏ tôi. Sự bất lực đang ăn mòn tôi. Đây không chỉ là một thử thách—mà là một bi kịch lặp đi lặp lại, một cuộc chiến không hồi kết.
Và dù vậy, tôi vẫn phải đứng vững—vì các con—để không gục ngã. Nhưng tôi phải nói ra điều này: tôi đang rất đau. Dù vậy, tôi vẫn phải mạnh mẽ—vì tình thương, bổn phận và hy vọng, dù mong manh—và tôi cố gắng kiên trì trong bóng tối.

Một Khát Vọng Mãnh Liệt Về Lòng Từ Bi
Một năm rưỡi trước, xét nghiệm di truyền tại Paris đã xác định nguồn gốc của căn bệnh u tuyến nội tiết (paraganglioma) của con gái lớn tôi. Sau đó, ba người con còn lại, hai chị em gái và tôi đều được xét nghiệm. Các mẫu phân tích được gửi sang Pháp và mất rất nhiều thời gian để xử lý, kết quả đến rất chậm.
Sau khi con trai tôi có kết quả xét nghiệm di truyền dương tính vào tháng Tám năm ngoái, các xét nghiệm và phân tích tiếp theo được thực hiện. Đến cuối tháng Chín, chẩn đoán cuối cùng được đưa ra, và việc di chuyển y tế sang Paris được lên lịch vào cuối năm. Từ thời điểm đó, một nỗi đau không thể diễn tả siết chặt cổ họng tôi—như một tiếng thét bị nghẹn bởi nỗi đau, tội lỗi và hoang mang. Tôi tăng cường thực hành Phật pháp và cầu nguyện mỗi sáng xin đức Quán Thế Âm gia hộ.
Trên mạng và các phương tiện truyền thông xã hội, tôi tình cờ thấy thông báo từ Hội Phục Vụ Từ Bi (CSS) về Mandala 2025 và chương trình Xuất Gia Vị Tha. Tôi quyết định tham gia khóa tu và Mandala để cầu nguyện cho hai người con của mình.
Dù Chuyện Gì Xảy Ra
Sáu tháng trước khi sang Mỹ, tôi đã chuyển sang chế độ ăn chay để kiểm soát suy thận giai đoạn 3. Kết quả là tôi giảm 10 kg, dẫn đến hạ đường huyết, chóng mặt và ngất xỉu. Tôi phải đi khám nhiều lần với bác sĩ tim mạch, bác sĩ thận và chuyên gia mạch máu để ổn định tình trạng sức khỏe. Tuy nhiên, quyết tâm của tôi vẫn không lay chuyển.
Quy Y Tam Bảo
Quy y đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trên con đường tâm linh của tôi. Trước khi thọ giới, việc cạo đầu như một tu sĩ tạm thời là bước đầu tiên từ bỏ đời sống thế tục. Đó là một khoảnh khắc rất mạnh mẽ—có lẽ càng sâu sắc hơn đối với những người sơ cơ như tôi. Tôi không thể kìm được nước mắt khi nói về hai người con đang bệnh, và tôi đã hồi hướng công đức tu tập cho các con.
Thọ giới để trở thành tu sĩ tạm thời, phát nguyện xuất gia, là một cam kết sâu sắc nhằm chân thành tu tập những phẩm chất của Đức Phật lịch sử—Đấng Giác Ngộ. Đó là nơi nương tựa đầu tiên của chúng tôi.
Hiểu được tinh túy của giáo pháp và áp dụng vào đời sống hàng ngày là điều thiết yếu. Đó là nền tảng cho sự phát triển tâm linh, là cốt lõi của niềm tin Phật giáo. Gia nhập Tăng đoàn là điều quan trọng để được truyền cảm hứng từ những người cùng tu tập các phẩm chất từ bi và trí tuệ.
Quy y Tam Bảo đã mang lại cho thực hành tâm linh của tôi một chiều sâu hoàn toàn mới. Những cam kết chúng tôi phát nguyện cần được làm mới mỗi ngày—ngay cả sau khi hoàn trả giới. Pháp danh của tôi trong Tăng thân là Thân Khai Thuận Hí.

Một Hình Thức Tu Sĩ Cho Sự Chữa Lành Của Hai Người Con
Tôi hiểu rõ rằng trong khóa tu này, tôi không phải để trở thành tu sĩ trọn đời. Quy y Tam Bảo, sống theo giới luật của một sa di trong hai tuần, dấn thân trọn vẹn, và hồi hướng công đức hy sinh cho hai người con—đó là một hành trình tâm linh đích thực.
Tại Pine Summit Camp, tôi khám phá một lối sống khác, một khí hậu khác, một nền văn hóa khác, một ngôn ngữ khác. Nhưng chúng ta đều là con người, giống nhau trong đức hạnh và những thiếu sót.
Đây là khóa tu đầu tiên của tôi với CSS. Tôi gia nhập Tăng thân mà tôi đã theo dõi qua Zoom. Một số gương mặt quen thuộc đã chào đón tôi nồng nhiệt và khiến tôi cảm thấy thoải mái.
Tôi kết bạn với nhiều người mới—những người bạn Pháp, huynh đệ Pháp. Tôi hòa nhập dễ dàng; sự kết nối thật tự nhiên. Tôi tràn đầy niềm vui.
Vì đánh giá thấp khí hậu ở Big Bear, tôi không chuẩn bị đủ cho những đêm lạnh. Không quen với cái lạnh và không mặc đủ ấm, tôi bị cảm ngay trong đêm đầu tiên. Cơ thể tôi yếu đi, nhưng tôi phải chịu đựng bằng mọi giá—vì các con.
Trong Sự Cô Tịch Tuyệt Đối
Pine Summit Camp là một môi trường mới đối với tôi—thiên nhiên, rừng cây và những đỉnh núi phủ tuyết thật tuyệt vời. Nơi đây thật đẹp, các thành viên trong Tăng thân rất tử tế, và tôi cảm thấy bình an.
Ngày đầu tiên, tôi vào ở phòng tập thể 6A cùng các “pro students” trẻ tuổi, như Thầy gọi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp họ, nhưng tôi có cảm giác lạ lùng rằng mình đã từng biết họ—một kiểu “déjà vu” hơi kỳ lạ, nhưng không khó chịu.
Khóa tu im lặng này mang lại cho tôi sự bình an nội tâm sâu sắc, thuận lợi cho việc chiêm nghiệm sứ mệnh đời mình và thuận duyên cho cầu nguyện. Đó là một trải nghiệm đặc biệt—một sự cô tịch trọn vẹn. Ngày và đêm trôi qua trong sự tỉnh thức liên tục, 24/7, trong mọi hành động—từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, và có lẽ cả trong giấc ngủ.

Thật nhiều cái “Wow”
Các buổi thiền, giảng pháp và luyện tập thân thể nối tiếp nhau. Lịch trình dày đặc, ngày dài—nhưng có những khoảng nghỉ giúp chúng tôi hồi phục
Được nghe Thầy giảng trực tiếp, giữa Tăng thân—thiền tập, trì chú và cầu nguyện cùng nhau—mang một năng lượng hoàn toàn khác. Một sự cộng hưởng mạnh mẽ dễ dàng đưa chúng tôi vượt qua ranh giới của ý thức. Đúng là một “Wow,” như Thầy thường nói.
Tôi mất khái niệm về thời gian. Tôi không bao giờ thấy mệt khi tu tập và lắng nghe những bài giảng mới của Thầy. Pháp thiền mới kích hoạt trong chúng tôi Cột Trụ Quang Minh thật phi thường. Giống như pháp “Sáu Thủ Nhãn”—pháp tôi yêu thích nhất—nó đưa tôi đi xa.
Trong khóa tu, câu chuyện Thầy kể về vùng đất thiêng Hawai’i đã chạm sâu vào trái tim tôi. Dĩ nhiên, nó nói lên điều gì đó trong tim tôi—những người anh em xa xôi đã định cư tại quần đảo Hawai’i từ thời xa xưa bằng thuyền đôi từ quê hương tôi. Người Hawai’i gọi Thầy là “Kahuna”; ở quê tôi, chúng tôi gọi là “Tahu’a.” Một vị thầy tâm linh không dùng thuốc trần gian, mà kết nối với linh hồn người đã khuất và giao cảm với thần linh. Là một “Tahu’a” không phải là lựa chọn—mà là định mệnh.
Tự nhiên, câu chuyện Thầy gặp một vị A-la-hán trên đỉnh núi Otemanu ở Bora Bora thật kỳ diệu và đầy huyền bí.
Khi Thầy hỏi tôi có dùng thần chú ở Tahiti và các đảo không, tôi đã trả lời “có” mà không nghĩ kỹ. Nghĩ lại, đáng lẽ tôi phải suy ngẫm nhiều hơn. Thật sự có sự tương đồng giữa văn hóa Polynesia và Á Châu, kể cả Phật giáo—như những truyền thống gắn với thiên nhiên. Ngũ hành, nhị nguyên của hữu hình và vô hình, v.v. Tổ tiên tôi là những người đa thần, tin rằng linh hồn hiện hữu trong từng phần thiên nhiên, trong từng vật do con người tạo ra. Truyền thuyết của chúng tôi đầy ắp những câu chuyện huyền ảo. Trong nền văn hóa Polinesia trước khi người châu Âu đến, đã tồn tại một ngôn ngữ thần thánh, chỉ được biết đến bởi các thầy tế - “Tahu’a.” Nhưng truyền thống truyền miệng của chúng ta không để lại dấu vết viết nào của kiến thức cổ xưa này. Chỉ có một vài “Tahu’a” hiếm hoi vẫn giao tiếp với các vị thần của tổ tiên chúng tôi - chẳng hạn như trong các buổi lễ đi trên lửa, hoặc trước một chuyến đi thuyền truyền thống giữa các hòn đảo của tam giác Polinesia: Hawai’i, Aotearoa (New Zealand) và Rapa Nui (Đảo Phục Sinh). Tahiti và các hòn đảo của nó là tâm điểm - điểm khởi đầu - của tổ tiên tôi, những vị tupuna, đã lên đường để khai thác những vùng đất mới này, có lẽ được tiết lộ trong những giấc mơ của các thầy tế đầy tầm nhìn.
Thầy Hằng Trường và lời cam kết của tôi
Thầy Hằng Trường có rất nhiều điều siêu việt. Thầy là một diễn giả xuất sắc, một bậc thầy lễ nghi hoạt ngôn, một vị thầy rất khiêm tốn và rộng lượng, Không ai có thể không yêu quý và cảm thấy lòng biết ơn sâu sắc.
Giáo lý tiếp nhận trong khóa tu đã đem lại chiều sâu lớn lao cho việc tu tập tâm linh của tôi. Giờ đây tôi hành trì khác đi—có lẽ với niềm xác tín mạnh hơn. Tôi mới chỉ ở khởi đầu hành trình. Tôi cảm thấy an ổn nơi mình đang đứng—đây chính là con đường tôi muốn tiếp tục.
Khóa tu này đã xác nhận những chọn lựa của tôi với tư cách một hành giả Phật tử và thật sự truyền cảm hứng để tôi tiếp tục nhập môn trong trường phái Hoa Nghiêm.
Tôi xin nguyện sẽ trở lại vào năm sau.
