Hành Trình Xuất Gia Vị Tha của Tôi

Spread the love

Lê-Lâm Thu Trang / Thân Vân Châu

Tôi tên là Lê-Lâm Thu Trang, pháp danh Thân Vân Châu, hiện đang sinh sống tại thành phố Hamburg, nước Đức. Năm nay, tôi có duyên được tham dự chương trình Xuất Gia Vị Tha lần đầu tiên, một ước nguyện tôi đã giữ rất lâu trong lòng.

Ước Nguyện Xuất Gia

Khi tự hỏi lòng mình: “Lần đầu tiên đi xuất gia vị tha, mình sẽ tu cho ai đây?” Trong tôi khởi lên một ước nguyện rất mộc mạc: được tu cho thật nhiều người có lẽ vì cơ hội đi xuất gia không đến với tôi dễ dàng như các bạn đồng tu khác, và cũng bởi tôi cảm nhận tâm thức mình đang thay đổi từng ngày.

Sư Phụ Hằng Trường đã chỉ dạy chúng tôi con đường Bồ Tát Đạo; càng học và thực tập, tôi hiểu rằng tu hành chính là tiến trình chuyển hóa tâm thức từ vị ngã sang vị tha. Đó là một sự thay đổi trong cách nhìn về tu tập, không chỉ hướng đến hạnh phúc của riêng mình mà còn mở ra vì sự an lạc và lợi ích của người khác.

Giáo pháp của Thầy luôn nhấn mạnh sự phát triển của tâm thức tập thể. Nhờ đó, tôi thường tự nhắc mình phải kết nối với mọi người — cả những người thân yêu lẫn những người xa lạ. Vì vậy, trong lần xuất gia này, tôi muốn hồi hướng sự tu tập không chỉ cho gia đình hay bạn bè hiện hữu, mà còn cho những người đã khuất, và cho cả những ai từng đi ngang qua đời tôi dù chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Với tâm niệm đó, trong khóa XGVT này, tôi xin dâng trọn vẹn công phu tu tập đến tất cả. Đó là cách tôi nuôi dưỡng lòng từ bi, đền đáp ân đức chư Phật, tri ân Thầy, và tạ ơn cuộc đời vì những phước lành tôi may mắn có được.

Cảm Tưởng Khi Được Xuống Tóc

Rất khó để diễn tả cảm xúc của tôi trong khoảnh khắc được Thầy cạo tóc trước ngày lên trại. Một niềm hỷ lạcvàtri ân dâng tràn, tôi cảm nhận mình có rất nhiều phước đức khi được Thầy trực tiếp xuống tóc.

Với tôi lúc đó, mỗi lọn tóc rơi xuống là một lời tri ân sâu đậm: tri ân cha mẹ đã sinh thành, dưỡng dục và cho phép tôi bước vào con đường xuất gia vì người khác; tri ân Thầy đã dạy đạo, hướng dẫn và nâng đỡ đệ tử chúng tôi từng bước trên hành trình tu tập; tri ân chư Phật, chư Bồ Tát đã gia hộ cho tôi đủ sức khỏe, có phương tiện đi xuất gia năm nay; tri ân những người trong mạng lưới nhân duyên cho tôi sống chung, tu chung, làm việc chung để hạnh Bồ Tát trong tôi được lớn lên từng ngày.

Sau khi được cạo tóc xong, tôi đã quỳ trước tượng Phật Quán Âm và phát nguyện rằng hạt giống vị tha này sẽ tiếp tục được trưởng dưỡng không chỉ trong kiếp này mà còn trong nhiều kiếp về sau để con đường phụng sự và vị tha luôn được tiếp nối, không gián đoạn.

Nhân Duyên Gặp Thầy

Năm 2009, nhờ quen biết với một người trong gia đình của anh bạn học cùng trường Petrus Ký năm xưa với Thầy,(gia đình anh ấy sống tại thành phố Mönchengladbach, nước Đức), họ đã thỉnh Thầy về hướng dẫn một khóa tu cuối tuần, đồng thời giới thiệu môn thể dục Càn Khôn Thập Linh đến với Phật tử trong vùng,nên tôi có cơ duyên được tham dự khóa tu tập đó và được gặp Thầy lần đầu tiên.

Mỗi khi nhớ lại duyên lành này, tôi thường nghĩ đến câu nói: “Hữu duyên, thiên lý năng tương ngộ.” Giữa thế gian rộng lớn, cách nhau cả một đại dương, vậy mà tôi lại có duyên gặp Thầy trong một hoàn cảnh thật giản dị và gần gũi.Từ Hamburg đến Mönchengladbach cách nhau khoảng 420 km, mất hơn năm giờ đi xe lửa. Ngày ấy, tôi một mình lên đường, không do dự hay lo lắng, như thể đang được dẫn dắt bởi một tiếng gọi tâm linh mãnh liệt.

Suốt hành trình dài, tôi chỉ mang một tâm niệm đơn sơ: được gặp Thầy và có cảm giác như giữa Thầy và tôi đã có một sự kết nối từ rất lâu. Nhìn lại, tôi thấy tất cả—một lời giới thiệu tình cờ, một chuyến tàu đơn độc, một buổi pháp thoại đầu tiên—đã tạo thành một nhân duyên thù thắng cho tôi gặp được minh sư của mình.

Hạt Giống Tu Học Từ Thuở Nhỏ

Tôi lớn lên trong một gia đình thấm nhuần tín ngưỡng Phật giáo. Bà ngoại tôi là một sư cô, khi lớn tuổi hơn thì tu tại gia. Mỗi mùa hè, tôi và em trai tôi lại về sống với bà.

Có những buổi sáng, hai chị em tôi thức dậy trong tiếng chuông mõ và lời kinh kệ, mùi trầm hương nhẹ lan trong không khí, và hình ảnh bà ngồi yên trong thời khóa. Tất cả đã gieo vào tôi những hạt giống tâm linh từ thuở bé.

Tôi vẫn nhớ mãi cảm giác bình yên khi ngồi bên bà, lắng nghe bà kể chuyện về Đức Phật, hay khi bà đưa tôi cuốn Tây Du Ký – Journey to the West và dặn: “Đọc đi, chỗ nào không hiểu thì hỏi bà.” Những ký ức ấy theo tôi suốt đời, trở thành nguồn động lực để tôi sống với tinh thần “tu tâm sửa tánh” và nuôi dưỡng thói quen tu tập.

Từ những năm còn ở Việt Nam cho đến khi sang Đức, tôi vẫn giữ nếp đến chùa, làm công quả, học kinh, nghe pháp. Ở nhà, tôi vẫn duy trì thời khóa tụng kinh và đọc chú. Những hạt giống bà gieo ngày xưa, theo thời gian, đã tạo thành thói quen giúp tôi tiếp tục bước đi trên đường đạo nhưng sự chuyển hóa trong tâm thức thật sự xảy ra sau khi tôi gặp và tu theo giáo pháp Hoa Nghiêm của Thầy.

Người Thầy Giúp Tôi Khai Tâm Mở Lòng

Sau buổi nghe pháp tại nhà anh bạn học cũ của thầy, tôi đã cảm nhận rằng Thầy chính là vị minh sư mà tôi tìm kiếm bấy lâu.

Giáo pháp của Đức Phật tồn tại hơn 2.500 năm vì đó là chân lý bất biến, nhưng để chân lý ấy thật sự “thấm” vào đời sống người học phải tùy thuộc rất nhiều vào những vị Thầy có khả năng khai mở và diễn bày chân lý cổ xưa để phù hợp với tâm thức của nhân gian thời hiện đại.

Với tôi, Thầy đúng là một vị Thầy của Phật giáo trong kỷ nguyên mới. Từ tư tưởng, cách dùng ngôn ngữ, cho đến việc ứng dụng phương tiện kỹ thuật hiện đại, tất cả đều giúp tôi hiểu giáo pháp của Đức Phật một cách rõ ràng. Đặc biệt, Kinh Hoa Nghiêm vốn thâm sâu, phức hợp nhưng qua lối diễn giảng của Thầy , giản dị mà thông đạt, thứ tự liên kết nên tôi mới có thể hiểu được tinh thần siêu việt của bộ kinh này.

Thầy còn có khả năng giúp những người lớn lên trong môi trường văn hóa Âu - Mỹ đến gần với Phật pháp mà không hề cảm thấy xa lạ. Điều tôi cảm phục nhất là cách Thầy sử dụng hình tượng và minh họa để diễn giải giáo lý Hoa Nghiêm khiến những ý nghĩa sâu xa trở nên rõ ràng, có thứ tự và dễ tiếp nhận. Nhờ cách trình bày lớp lang, người học thời nay có thể bước vào thế giới Hoa Nghiêm huyền diệu một cách tự nhiên và đầy cảm hứng.

Dù đã lớn tuổi khi gặp Thầy, tôi vẫn quyết tâm theo học giáo pháp Hoa Nghiêm, vì chương trình tu học Thầy hướng dẫn quá mạch lạc, có hệ thống và phù hợp với căn cơ của người học thời hiện đại. Nhưng hơn tất cả, chính lòng từ bi, sự tận tụy và tấm gương phụng sự không mệt mỏi của Thầy đã khiến tôi khởi lên một niềm tri ân sâu sắc. Được gặp Thầy, được học với Thầy, với tôi là một phước duyên lớn trong đời, một nhân duyên mà tôi luôn trân trọng và nguyện gìn giữ.

Đối Diện Với Thử Thách

Từ lâu, tôi ước mong được cùng các bạn đồng tu tại Hamburg sang Hoa Kỳ tham dự các khóa tu của Hội, đặc biệt là chương trình Xuất Gia Vị Tha. Tuy nhiên, do mang bệnh tim bẩm sinh, tôi thường e ngại môi trường đông người—chỉ cần đứng lâu là dễ chóng mặt, thậm chí ngất xỉu. Dẫu vậy, ước nguyện ấy vẫn âm thầm lớn lên.

Trong thời gian mong chờ một ngày nào thiện duyên sẽ đến, tôi vẫn chuẩn bị học ôn cùng nhóm XGVT. Tôi thường xuyên cầu nguyện với Bồ Tát Quán Âm, chư vị Bồ Tát và Hòa Thượng Tuyên Hóa gia hộ cho tôi có đủ sức khỏe để đi xuất gia vì trong năm nay, tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình cần vượt qua những giới hạn của bản thân, nỗi lo lắng về sức khỏe để thực hiện tâm nguyện đã ấp ủ bấy lâu.

Những ngày đầu của khóa tu, thân tâm tôi khá mệt mỏi, có lẽ do chưa thích nghi với múi giờ California lệch đến chín tiếng, cộng với độ cao của trại Pine Summit khiến tim đập nhanh và dễ choáng váng.Tôi vô cùng may mắn được hai sư tỷ Nương Nguyễn và Nguyệt Nguyễn đã tận tình chăm sóc. Các chị xoa bóp, bấm huyệt, hướng dẫn tôi cách điều hòa thân thể. Tôi cảm nhận như chư Bồ Tát đã gửi các chị đến để nâng đỡ mình vượt qua giai đoạn khó khăn này. Nhờ đó, cùng với năng lượng của Tăng đoàn và sự gia trì của Thầy, sức khỏe tôi dần tốt lại.

Trước khi khóa tu kết thúc, thân và tâm tôi thật an ổn. Tôi đã tham dự Pháp Hội và Mandala trong một trạng thái nhẹ nhàng, thanh thản, trong lòng không một chút lo lắng về sức khỏe bẩm sinh của mình, thật rất lạ. Tôi cũng xin tri ân chị Minh Tâm và các sư tỷ trong nhóm—những người bạn đạo luôn âm thầm quan tâm, nhắc nhở tôi nghỉ ngơi, uống nước nhiều vào. Tất cả những tình cảm ấy đã trở thành một phần ký ức rất đẹp trong hành trình tu học của tôi.

Sức Mạnh Của Tăng Đoàn.

Trước đây, mỗi khi hướng dẫn tu tập cho một người hay cùng tu tập trong một nhóm nhỏ, tôi cảm nhận được một năng lượng cộng hưởng giúp mình chuyên chú và định tâm hơn. Nhưng trong khóa tu Xuất Gia Vị Tha lần này, năng lượng ấy được nhân lên gấp trăm lần.

Sức mạnh tu tập của tăng đoàn thật sự giống như một dòng suối lớn, mỗi người là một giọt nước, hòa vào nhau tạo thành một nguồn năng lượng trong lành, mát mẻ, thấm sâu vào thân thể và tâm hồn của tôi.

Nhờ sự cộng hưởng ấy, tôi cảm nhận một sự tĩnh lặng rất sâu trong từng buổi ngồi thiền. Khả năng chuyên chú vào các chủng tử tự cũng trở nên rõ ràng và vững vàng hơn trước đây. Có những lúc, tôi cảm giác như mình không còn tu một mình nữa, chính năng lượng của tăng đoàn đã nâng đỡ, giúp tôi đi vào chiều sâu của sự tu tập.

LòngTri Ơn Thay Cho Lời Kết

Khóa tu Xuất Gia Vị Tha lần này cho tôi một niềm tin sâu sắc vào sự gia hộ bất khả tư nghì của chư Phật và chư Bồ Tát. Nếu không có sự nâng đỡ của các Ngài, có lẽ tôi khó có được đầy đủ nhân duyên và điều kiện để tham dự. Trong lòng tôi khởi lên một niềm biết ơn lớn lao đối với sự sắp đặt nhiệm mầu ấy.

Tôi cũng vô cùng vui mừng khi được gặp gỡ nhiều sư huynh, sư tỷ trong tăng đoàn. Có những người tôi từng thấy qua Zoom nhưng phần lớn là những vị mà tôi chỉ nghe tên mà chưa từng gặp mặt. Những câu chào hỏi thân thiện, những ánh mắt quan hoài, những nụ cười dễ dãi đều mang đến cho tôi cảm giác thân thuộc, như thể chúng tôi đã từng có duyên lành từ trước.

Tôi trân quý cơ hội được kết nối với tất cả tăng đoàn, những người đã và sẽ là một phần trong mạng lưới tu hành của tôi, không chỉ trong đời này mà có lẽ cả những đời sau. Được cùng tu học với một vị Thầy tôn kính, cùng bước trên con đường tu đạo Bồ Tát, cùng khoác lên áo tràng xanh thanh bạch là một phước duyên mà tôi luôn ghi nhớ trong lòng.


Spread the love
Tiếng Việt