Hoài Niệm Xuất Gia Vị Tha Lần Đầu – Tu Cho Mẹ

Spread the love

Nguyễn Thị Huệ / Thân Minh Nhuệ

Tôi tên Nguyễn Thị Huệ, mọi người thường gọi tôi là Diệu Minh, pháp danh Thân Minh Nhuệ, hiện đang sống tại thành phố Quebec, Canada.

Tôi đã nhiều lần đi Xuất Gia Vị Tha, lần đầu tiên có lẽ đã hơn mười năm trước để hồi hướng công đức cho mẹ tôi vừa mới qua đời. Hai mẹ con tôi đã sống cùng nhau, gắn bó và gần gũi như bóng với hình. Mẹ tôi tuổi cao, sức yếu, và tôi vẫn đi làm để chăm lo, nuôi dưỡng mẹ cho đến khi bà cụ qua đời ở tuổi 93.

“Tu Cho Một Ai Đó” – Con Đường Vị Tha

Sự ra đi của mẹ khiến tôi bị hụt hẫng như rơi vào một khoảng trống mênh mông không biết đến bao giờ mới có thể lấp đầy. Nỗi mất mát quá lớn khiến lòng tôi như chơi vơi giữa một vực sâu của sự chia lìa tình mẫu tử. Chính trong những tháng ngày ấy, việc phát tâm xuất gia tu cho mẹ đã mang đến cho tôi một sức mạnh tâm linh thật kỳ diệu. Từ đó, tôi dốc hết sức mình tu hành theo giáo pháp của Thầy bởi vì tôi nhận ra đây không chỉ là con đường giúp chữa lành những khổ đau trong lòng mà còn là con đường chuyển hóa cả cuộc đời tôi từ một người từng ngày sống trong sự tiêu cực, thường chỉ biết đến chính mình, dần dần biết giúp đỡ người khác và sống vị tha.

Thật ra, tôi đã biết Thầy từ năm 2005 khi Thầy qua Canada giảng pháp (theo lời mời của gia đình chị Nguyên Lễ). Khi ấy, tôi và mẹ cùng đến tham dự buổi giảng và được Thầy cho thọ chú Đại Bi. Tuy nhiên, lúc đó tôi chưa thật sự tinh tấn và nghiêm túc trong việc tu tập. Chỉ sau lần đầu tiên phát tâm Xuất Gia Vị Tha, tôi mới thực sự cảm nhận được lợi ích của sự tu hành và bắt đầu bước vào một hành trình tu tập nghiêm túc hơn.

Nhìn lại, tôi nghĩ rằng có lẽ sức mạnh của thần chú Đại Bi khi được Thầy cho tôi thọ từ năm xưa đã âm thầm hiện hữu trong tâm. Khi thật sự tinh cần tu tập, tôi lấy việc tụng chú Đại Bi làm pháp tu hành hằng ngày, tụng không biết đã bao nhiêu ngàn lần rồi, nhưng sau mỗi lần tụng, tôi đều cảm thấy lòng mình tràn đầy sự an bình, thanh thản lạ thường.

Sau lần xuất gia đầu tiên, hằng năm tôi lại phát nguyện sẽtiếp tục đi. Vài ba năm đầu, tôi vẫn hồi hướng công đức tu cho mẹ. Sau đó, tôi tu giùm cho những người thân khác trong gia đình. Câu nói “Tu cho một ai đó” dần dần trở thành một lời nhắc nhở nằm lòng mỗi khi tôi ghi tên xuất gia.Triết lý “vị tha” thật cao đẹp và sâu sắc. Trong sự suy nghĩ bình dịcủa tôi, tôi cảm nhận một điều rất đơn giản:tu giùm cho người khác, chứ không chỉ tu cho chính mình, là một ý nguyện giúp tâm thức tôi dần vượt ra khỏi cái tôi nhỏ bé của mình.Mỗi lần phát nguyện tu như thế, tôi có cảm giác như lòng mình rộng thêm một chút, tình thương sâu thêm một chút, và sự chú ý đến bản thân cũng nhẹ vơi dần.

Khi Tâm Thành, Nhân Duyên Dần Mở Ra

Lần đầu tiên phát nguyện xuất gia, tôi không biết mình có đủ điều kiện để tham dự hay không. Một phần tôi lo lắng về sức khỏe vì phải đi xa đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Một phần tôi lại lo không biết người ‘boss’ có chấp nhận cho tôi nghỉ phép trong một thời gian dài hay không. Tôi làm việc trong bệnh viện, mà thời điểm cuối năm lại là lúc công việc bận rộn nhất, nên xin nghỉ phép dài ngày thật sự không phải là một chuyện dễ dàng!

Thật ra, điều khiến tôi lo lắng nhiều hơn chính là chương trình tu tập. Khi ấy, tôi chỉ mới bắt đầu tu theo pháp của Thầy nên chưa có nhiều kinh nghiệm. Tôi ngồi thiền chưa được lâu, mỗi khi nghĩ đến những thời khóa phải ngồi lâu, tôi đã tưởng tượng đến cảnh đau chân, đau lưng. Còn tụng chú cũng chưa giỏi vì nhiều bài chú tôi chưa thuộc. Tôi tự hỏi: Một người mới tu như tôi chưa hội đủ những điều kiện tu tập liệu có đủ sức theo nổi một chương trình xuất gia như vậy không?

Chính trong tâm trạng vừa mong muốn được đi, vừa lo sợ mình không đủ khả năng ấy, tôi bắt đầu tìm đến sự nương tựa nơi chư Phật. Nguyên cả tháng trước ngày đi xuất gia, tôi thành tâm lạy Kinh Vạn Phật nhiều lần, vừa lễ lạy vừa cầu nguyện chư Phật gia hộ cho tôi được mãn nguyện phát tâm xuất gia để tu cho mẹ vừa qua đời. Lúc ấy, tôi chưa biết mình có đi được hay không. Tôi chỉ biết mình rất muốn đi, và đem tất cả những lo lắng, bối rối thành tâm cầu nguyện chư Phật. Có lẽ đó cũng là lần đầu tiên tôi hiểu được rằng: khi chưa đủ sức tự tin vào chính mình thì nên thành tâm cầu nguyện vì chư Phật và Bồ Tát sẽ phù hộ.

Trước đây, tôi thường bị đau chân nên ngay cả việc ngồi xếp bằng đối với tôi cũng rất khó, chứ đừng nói đến ngồi kiết già. Vậy mà thật lạ, sau khi trở về từ lần xuất gia đầu tiên, tôi không những có thể ngồi xếp bằng mà còn có thể ngồi kiết già trong một khoảng thời gian khá lâu. Tôi cũng không biết phải giải thích điều đó như thế nào. Tôi chỉ cảm nhận đó như một đặc ân, một sự chuyển biến rất đặc biệt đã nhận được sau chuyến xuất gia đầu tiên.

Điều nhiệm mầu thứ hai đến từ công việc. Tôi làm việc trong bệnh viện, nên việc xin nghỉ phép hai tuần vào thời điểm cuối năm thường là lúc bận rộn nhất, nên đó không phải là chuyện dễ dàng. Vậy mà, sau đó, năm nào người boss của tôi cũng chấp nhận cho tôi nghỉ phép. Điều này khiến nhiều bạn đồng nghiệp của tôi rất ngạc nhiên. Họ đều biết cuối năm là thời gian rất khó xin nghỉ, và không phải ai cũng có thể được nghỉ nhiều ngày liên tục vào dịp này. Có người hỏi tôi làm sao xin nghỉ được như thế. Tôi cũng không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết mỉm cười. Tôi nghĩ rằng: có lẽ khi mình thật sự phát tâm, những nhân duyên chung quanh cũng dần dần mở ra theo một cách mà mình không thể tính trước được.

Không Chỉ Xuống Tóc, Mà Còn “Cắt Bớt” Một Đam Mê

Ngày được Thầy xuống tóc, tôi lại trải qua một sự ngạc nhiên rất khó diễn tả.Ở tuổi của tôi lúc đó, việc cắt đi mái tóc thật ra không làm tôi bận tâm nhiều. Tôi đã phát nguyện xuất gia thì việc xuống tóc là điều tự nhiên. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận điều đó.Nhưng điều khiến tôi thật sự chấn động lại xảy ra ngay trong lúc Thầy xuống tóc cho tôi.

Thầy bất ngờ khuyên tôi nên dừng lại sự đam mê xem những tuồng cải lương về Bao Công Tôi nghe mà sững người. Tại sao Thầy lại biết? Tôi chưa từng nói chuyện này với Thầy. Tôi cũng chưa từng kể cho các bạn đạo trong vùng biết. Đó là một thói quen rất riêng của tôi. Từ lâu, tôi vẫn thích xem những tuồng cải lương về Bao Công và đã dành rất nhiều thời gian cho việc ấy. Tôi xem như một cách giải trí, nhưng lúc đó chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại là một sự đam mê âm thầm đang chiếm mất rất nhiều thời giờ của mình.

Từ ngày hôm đó, tôi ngừng hẳn việc xem những tuồng cải lương. Với tôi, khoảnh khắc Thầy xuống tóc cho tôi năm ấy còn là một sự cắt bỏ một sự đam mê mất nhiều thời gian để dành chỗ cho việc học pháp và tu hành.

Mười Ngày Xuất Gia – Một Khoảng Dừng Quý Báu

Tôi vốn rất thích đời sống nề nếp và kỷ luật của người xuất gia. Có lẽ một phần vì cha mẹ tôi đều là nhà giáo, cho nên lối sống theo khuôn phép, rèn luyện nhân cách đã được hun đúc từ nhỏ đã trở thành một ưu điểm trong cá tánh của tôi. Vì vậy, khi bước vào đời sống xuất gia đoản kỳ, tôi rất trân trọng từng ngày được sống trong nề nếp của chư Tăng Ni.

Mười ngày xuất gia cho tôi một cơ hội quý báu để hoàn toàn sống trong quy định, kỷ luật của người xuất gia từ cách mặc tăng phục, giới phục, trải tọa cụ, cách ngồi tu hay nghe giảng pháp, cách đi theo hàng lối, cho đến sinh hoạt hằng ngày. Tôi rất tôn trọng những kỷ luật ấy nên tôi chấp nhận những nguyên tắc và nề nếp của đời sống ấy. Chính sự tự nguyện đó làm cho tôi cảm thấy kỷ luật không còn là sự gò bó mà trở thành một phương tiện giúp mình nhiếp tâm và tu tập.

Ngoài đời, trước khi chưa hiểu đạo, chưa ý thức về sự tu hành để chuyển hóa cuộc đời, tôi cứ sống theo những sinh hoạt thường ngày, không dừng lại để nhìn lại chính mình. Vì vậy, đối với tôi, mười ngày xuất gia giống như một khoảng dừng chân quý báu giữa cuộc đời để tôi tạm bước ra khỏi những bận rộn thường nhật, quay về với chính mình, học pháp và tu tập.

Những lần Xuất Gia Vị Tha sau đó, tôi đều phát nguyện sẽ tiếp tục tụng chú, học kinh, ngồi thiền, tập thể dục và giữ gìn nếp sống tu tập khi trở về đời thường. Tất nhiên, không phải lúc nào tôi cũng giữ được trọn vẹn những lời nguyện ấy. Có những điều tôi đã làm được một thời gian rồi lại lơi đi, nhưng tôi tự nghĩ rằng mình không cần phải hoàn hảo, làm được một chút vẫn tốt hơn là không làm gì cả. Rồi, từng năm trôi qua, tôi nhận thấy mình có tiến bộ thêm một chút và nhận ra rằng bất cứ ai có tu tập thế nào cũng sẽ thay đổi tốt hơn. Có lẽ, tôi chưa thể trở thành một người hoàn hảo nhưng đã biết nhìn lại chính mình nhiều hơn.

Từ Những Người Bạn Đạo Đến Một Đại Gia Đình

Mỗi năm, ngoài niềm vui được gặp lại Thầy và được học thêm những pháp mới, tôi còn có một niềm vui khác cũng không kém phần quý báu: đó là được gặp lại những người bạn đạo cũ và kết tình thân với những bạn đạo mới. Trong mỗi khóa xuất gia, ban tổ chức thường sắp xếp để chúng tôi ở chung với những người bạn đến từ những vùng khác nhau. Vì vậy, năm nào tôi cũng có thêm những bạn đồng tu, và tôi cũng học được nhiều điều hay từ họ.

Mỗi người đến tu có một hoàn cảnh, một tính cách và những thói quen khác nhau. Để hài hòa sống chung và tu tập chung với nhau trong một thời gian ngắn hạn, tôi tập thích nghi với mọi hoàn cảnh. Bạn ngáy thì tôi có bông nhét lỗ tai. Bạn thức khuya thì tôi có băng che mắt. 😊 Những chuyện tưởng như rất nhỏ ấy lại dạy tôi biết nhường nhịn, biết chấp nhận sự khác biệt và bớt đòi hỏi người khác phải giống mình.

Tôi cũng gặp được những bạn đồng tu có cùng sở thích, cùng lối suy nghĩ hoặc cùng niềm vui trong tu tập. Sau khi khóa xuất gia kết thúc, chúng tôi lại mong chờ đến khóa năm sau để được gặp lại nhau. Tình bạn cứ thế mà lớn dần theo từng năm.Vì vậy, đối với tôi, mỗi lần trở về với XGVT không chỉ là trở về để tu học, mà còn là trở về với một đại gia đình. Một đại gia đình mà ở đó, Thầy như một người Cha, còn chúng tôi là những người con từ nhiều nơi cùng tìm về.

Tình thân ấy đôi khi được thể hiện qua những điều rất nhỏ: một chai dầu, một cái bánh, một món quà nhỏ hay đơn giản chỉ là một cái ôm thật thân tình khi gặp lại nhau. Những thứ ấy có thể không có giá trị vật chất lớn nhưng lại làm cho tôi cảm thấy mình được thương, được nhớ đến và được thuộc về. Có lẽ đó cũng là một trong những điều khiến tôi năm nào cũng mong được trở về sau mỗi khóa tu.Tôi không chỉ mang về thêm một chút pháp, một chút tiến bộ trong tu tập mà còn mang về thật nhiều tình thương.

Có một lần, một chị quen nói với tôi rằng: “Sao mỗi lần gặp chị, em đều thấy chị cười và chào hỏi em.” Câu nói rất đơn giản, nhưng làm tôi suy nghĩ khá nhiều. Tôi chợt nhận ra rằng có lẽ trong cuộc sống, có rất nhiều người đang cần một chút sự quan tâm, một lời chào, hay đơn giản chỉ là một nụ cười. Tôi không phải là người khéo ăn nói. Tôi cũng không biết phải nói những lời thật hay, thật sâu sắc với người khác. Nhưng có lẽ tôi có một điều khá dễ làm, đó là mỉm cười và chào hỏi mọi người. Tôi cũng nhận ra rằng nhiều người cũng thích như thế. Từ đó, tôi tập thói quen lúc đi xe buýt gặp những người hoàn toàn không quen biết, tôi chỉ mỉm cười và chào họ. Thật bất ngờ, nhiều người cũng nhìn lại tôi, mỉm cười và chào lại.

Lòng Biết Ơn Sâu Sắc

Con chân thành cúi đầu cảm tạ Thầy, cảm ơnbantổ chức đã tận tâm tạo nên một chương trình tu học xuất gia thật an lạc và đầy tình thương cho chúng con. Cảm ơn các Bồ Tát Hộ Pháp đã không quản ngại thức sớm, ngủ trễ, âm thầm lo lắng từng việc lớn nhỏ để chúng con, những người XGVT, có thể yên tâm tu tập.Nhìn lại, con cảm nhận rằng phía sau mười ngày tu học của chúng con là biết bao nhiêu sự hy sinh, phụng sự và tình thương của Thầy, của ban tổ chức và của tất cả các Bồ Tát Hộ Pháp. Một lần nữa, con xin thành tâm tri ân tất cả.


Spread the love
Tiếng Việt