Ngô Thị Hoa / Thân Khai Tiến Pháp
Nhân Duyên Đến Với Phật Pháp
Tôi là Ngô Thị Hoa, pháp danh Thân Khai Tiến Pháp, hiện sống tại thành phố Darmstadt thuộc tiểu bang Hesse, miền Tây nước Đức, năm nay được phước duyên đi tham dự chương trình Xuất Gia Vị Tha do Hội Từ Bi Phụng Sự tổ chức ở miền Nam California. Đó là một cuộc hành trình dài, với khoảng cách gần 6,000 dặm. Là một người nói không hay, viết không giỏi nhưng xin mượn những dòng chữ này để ghi lại những cảm xúc khó quên, những kỷ niệm kỳ diệu và quý giá của khóa tu Xuất Gia Vị Tha lần đầu tiên này.

Khoảng ba năm trước, tôi biết đến giáo pháp của Thầy Hằng Trường qua lời giới thiệu của chị Thu Trang. Sau đó, tôi bắt đầu tham gia tu học trực tuyến với nhóm vùng Düsseldorf, rồi tiếp tục học pháp với Thầy qua các buổi Zoom và những bài pháp của Hội trên Tubiphungsuapp. Chị ấy là người bạn đồng hành và cũng là bạn đồng tu lần đầu tiên với tôi từ Đức sang Hoa Kỳ để đi Xuất Gia Vị Tha.
Càng học và tu tập, tôi cảm nhận cuộc sống của mình trở nên nhẹ nhàng và an bình hơn. Tôi dần hiểu rằng đạo Phật không hề tách rời cuộc sống, mà chính là con đường giúp người tu hành chuyển hóa và áp dụng vào đời sống hằng ngày. Tôi cũng nhận ra rằng con đường tu sẽ vững chãi và lợi lạc hơn khi có sự hướng dẫn rõ ràng để thực tập. Đó chính là điều đặc biệt trong giáo pháp của Thầy.
Tâm Nguyện Khi Xuất Gia Vị Tha.
Tôi tham dự Xuất Gia Vị Tha với hai tâm nguyện rất rõ ràng:
Tâm nguyện đầu tiên là hồi hướng công đức cho các con. Ngoài những mong mỏi rất bình thường của một người mẹ: mong các con luôn mạnh khỏe, đời sống an lành và có cơ hội đem tài năng đóng góp cho xã hội. Tôi còn ấp ủ một ước nguyện sâu xa hơn: mong tâm lượng của các con ngày thêm rộng mở, thiện tánh được khai triển và lòng nhân ái được tiếp tục nuôi dưỡng, và thêm lớn mạnh.
Vì vậy, trong suốt khóa tu học, dù mỗi thời công khóa ngắn hay dài, mỗi cái lạy, từng câu niệm Phật hay các buổi ngồi thiền, đọc chú và quán tưởng, tôi đều gửi gắm những lời cầu nguyện thầm lặng đến các con. Tôi hiểu rằng tinh thần của chương trình Xuất Gia Vị Tha rất cao đẹp vì đó là hạnh nguyện của Bồ Tát nên tôi rất trân quý nhân duyên tốt lành này đã đến với tôi, một người mẹ bình thường, có cơ hội thực hành hạnh nguyện Bồ Tát mặc dù những người tôi tu giùm là các con tôi.
Tâm nguyện thứ hai là được tu học với sự hướng dẫn trực tiếp của Thầy. Ước nguyện này tôi đã ấp ủ từ rất lâu. Tuy ở bên Đức xa xôi, nhưng mỗi lần vào mạng để học pháp hoặc xem các video của Thầy, tôi đều cảm nhận được năng lượng từ bi và trí huệ lan tỏa. Trong lòng tôi vẫn luôn mong có ngày được diện kiến Thầy, được nghe trực tiếp lời Thầy giảng pháp và hướng dẫn cách tu.
Tục ngữ Việt Nam có câu “ Không thầy, đố mày làm nên” rất đúng với tôi, một người có niềm tin vào Phật pháp nhưng không biết sự tu hành là gì! Nhờ vào phương pháp tu rất rõ ràng về lý thuyết và thực hành mà Thầy tận tâm giảng dạy, tôi không còn chỉ đứng bên ngoài cánh cửa giáo lý Hoa Nghiêm màu nhiệm, thâm sâu mà thật sự bước vào con đường tu hành để trải nghiệm sự thay đổi cho đời mình.
Những Ngày Tu Học – Những Sự Chuyển Hóa

Những ngày tu học vừa qua đối với tôi thật sự là một điều kỳ diệu. Đó không phải là phép màu đến từ bên ngoài mà là sự chuyển hóa sâu sắc từ nội tâm. Một ngày trước khi bắt đầu khóa tu XGVT, tôi được chính tay Thầy xuống tóc. Trong lòng tôi dấy lên niềm xúc động khi thấy vị Thầy thương kính đã đứng suốt buổi để vừa xuống tóc cho từng đệ tử và vừa gởi theo một lời dạy tùy theo căn cơ của mỗi người. Tôi tin rằng ai nhận được lời dạy này chắc chắn nhớ đời và xem như tâm nguyện của chính họ.
Trước đó, tôi đã từng băn khoăn không biết mình sẽ trông như thế nào khi mái tóc thân quen không còn nữa. Thế nhưng, khi từng lọn tóc rơi xuống, tôi có cảm giác như những phiền não, những vướng mắc chất chứa trong lòng cũng dần vơi theo. Một sự diệu kỳ khi buông bỏ một thứ gì đó mà tôi hằng quan tâm và để ý, phải chải kiểu này kiểu kia sao cho đẹp. Thay vào đó là một cảm xúc nhẹ nhàng, lâng lâng, cao cả hơn vì tôi sắp hướng lòng trong một khóa tu ngắn vì tình thương và cũng từ khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận rõ một sự thay đổi trong cách nhìn về chính mình.
Suốt khóa tu, vài ngày đầu tôi phải phấn đấu với những xa lạ chưa hề trải qua, chẳng hạn như múi giờ khác, lối sống tập thể, nề nếp của người xuất gia… Thế mà, mỗi ngày trôi qua sau đó, tôi đều cảm nhận được những thay đổi tốt nơi chính mình. Tôi dần quen thuộc hơn với nếp sống tu học và các thời khóa thực tập. Tâm tư trở nên lắng đọng hơn trong những giờ ngồi thiền.
Những câu chú vốn còn xa lạ nay đã trở nên quen thuộc hơn. Những lời giảng về Kinh Hoa Nghiêm cùng pháp tu của Thầy cũng dần thấm sâu hơn vào sự hiểu biết của tôi. Điều làm tôi phấn khởi nhất là sự thực hành pháp bảo hằng ngày, tôi nhận ra rằng đằng sau những vật thể quý giá cầm trên tay đều hàm chứa những ý nghĩa mang tính biểu tượng và ẩn dụ. Tôi bắt đầu nối kết với các biểu tượng này, lạ thay, tôi cảm nhận tâm tư mình chuyển hóa theo sự nối kết đó.
Vị Thầy Từ Bi
Tôi thật sự cảm động trước lòng từ bi và sự tận tụy của Thầy. Trong suốt khóa tu, Thầy chăm sóc và hướng dẫn chúng tôi bằng tất cả tình thương và sự kiên nhẫn như người cha ân cần dìu dắt những đứa con non dại. Từ những thời giảng pháp cho đến từng giờ thực tập, Thầy luôn chỉ dạy rất tận tâm và tỉ mỉ.

Điều khiến tôi kính phục là Thầy không chỉ truyền trao kiến thức một cách tổng quát mà còn hướng dẫn chúng tôi công phu tu tập một cách rõ ràng, thiết thực và chính xác. Tôi rất thích những buổi Thầy giải đáp thắc mắc cho các huynh đệ trong tăng đoàn. Dù câu hỏi có phức tạp, hay khó diễn đạt đến đâu, Thầy vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe và trả lời một cách tường tận. Cách phân tích của Thầy rất mạch lạc, lớp lang và thường đi kèm với những ví dụ thực tế, giúp mọi người dễ dàng thấu hiểu.
Phương pháp giảng dạy của Thầy mang màu sắc của một nền giáo dục hiện đại. Từ cách xây dựng giáo án, trình bày nội dung cho đến việc sử dụng hình ảnh minh họa, sơ đồ và chú thích, tất cả đều được chuẩn bị công phu và khoa học. Chính cách truyền đạt sinh động ấy đã khơi dậy trong tôi niềm hứng thú học hỏi mà trước đây tôi ít khi có được. Từ một người vốn không thích học, tôi dần trở nên ham học hơn, tập suy nghĩ sâu hơn, và từng bước thoát khỏi những cách nhìn hạn hẹp, một chiều mà trước đây tôi thường mắc phải.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi có nhân duyên được ngồi trong chánh điện, ở vị trí khá gần phía trước và được trực tiếp đối diện với Thầy nên cảm xúc trong tôi càng trở nên đặc biệt. Mỗi khi lắng nghe Thầy giảng pháp, tôi cảm nhận như có một nguồn năng lượng ấm áp, an bình đang lan tỏa chung quanh. Trong những khoảnh khắc ấy, lòng tôi tràn ngập niềm vui và sự biết ơn.
Pháp Tu Toàn Diện
Đường lối giảng dạy của Thầy quan tâm đến mọi khía cạnh trong đời sống của đệ tử chúng tôi, từ sức khỏe của thân thể, cho đến phương diện tinh thần và tâm trí. Thầy nhấn mạnh việc đọc sách, nghiên cứu về văn hóa để mở rộng kiến thức, rèn luyện tư duy và nâng cao sự hiểu biết về cuộc sống. Qua từng lời dạy, tôi cảm nhận rất rõ hình ảnh của Thầy như một người cha luôn mong các con trưởng thành, vững chãi và có đủ năng lực để tự bước đi trên con đường đời cũng như đường đạo.
Trong các thời giảng pháp, Thầy không chỉ truyền đạt giáo lý mà còn chia sẻ những kinh nghiệm tu tập quý báu được đúc kết từ quá trình hành trì của chính Thầy. Mỗi bài pháp đều thể hiện sự đầu tư, tâm huyết và chiều sâu chiêm nghiệm. Đặc biệt, Thầy luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì công khóa hằng ngày. Theo Thầy, chính sự thực tập đều đặn và bền bỉ mới tạo một thói quen giúp hành giả tu tập vững chắc, tạo nền tảng cho sự chuyển hóa lâu dài.
Có lẽ buổi học để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất về trí tuệ khi Thầy chia sẻ về ý nghĩa của việc tập viết thư pháp. Đây là một trong những sinh hoạt mà tôi thích nhất trong suốt khóa tu. Trước khi nghe Thầy giảng giải, tôi vẫn nghĩ việc tập viết thư pháp đơn thuần là rèn luyện nét chữ cho đẹp, cho đúng khuôn mẫu. Thế nhưng, qua những lời chỉ dạy của Thầy, quan niệm ấy trong tôi đã thay đổi hoàn toàn.
Tôi không còn nhìn thư pháp như một nghệ thuật của hình thức bên ngoài mà nhận ra đó là một phương tiện để rèn luyện sự chuyên nhất. Mỗi nét bút, mỗi chuyển động của bàn tay đều đòi hỏi người viết phải tập trung hoàn toàn vào từng nét chữ, không để tâm ý bị phân tán bởi những suy nghĩ lan man hay những vọng tưởng đang khởi lên. Từ đó, tôi hiểu rằng mục đích sâu xa của việc tập viết thư pháp không nằm ở việc tạo ra một tác phẩm đẹp, mà nằm ở sự huấn luyện sự chuyên nhất của tâm trí.

Buổi giảng hôm ấy khiến tôi nhận ra rằng trong pháp tu của Thầy, những hoạt động tưởng chừng rất bình thường đều hàm chứa những bài học sâu sắc về sự thực tập. Đằng sau mỗi phương pháp tu đều có một ý nghĩa giáo dục và chuyển hóa nội tâm. Cách Thầy giúp người học đi từ những điều gần gũi, đời thường để tiếp cận những nguyên lý sâu xa của sự tu tập và chuyển hóa tâm thức khiến tôi rất khâm phục Thầy, một vị thiện tri thức mà tôi may mắn được thọ giáo pháp.
Lời Kết
Dù thời gian khóa tu không dài, nhưng đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc là hệ thống giáo pháp mà Thầy hướng dẫn với một cấu trúc thật rõ ràng, mạch lạc. Tôi được dẫn dắt từng bước, từng giai đoạn, từ nhận thức đến thực hành, từ lý thuyết đến trải nghiệm thực tế. Mỗi bài học đều có sự liên kết chặt chẽ với nhau, giúp người học hiểu được trình độ tu của họ ở mức độ nào, cần thực tập điều gì và hướng đến mục tiêu nào trên con đường tu tập. Nhờ cách hướng dẫn ấy, con đường tu học dường như khó nắm bắt đã trở nên rõ ràng, thiết thực và dễ ứng dụng vào đời sống hằng ngày.
Trở về Darmstadt sau cuộc viễn trình tu học Xuất Gia Vị Tha, đó là một hành trình màu nhiệm đối với tôi. Cuộc sống bình thường đã trở lại, nhưng trong sự bình thường ấy, một điều gì “lạ thường” đã bắt đầu trong tâm thức. Những gì tu tập được và những lời giảng dạy trong suốt thời gian tu tập đã cho tôi một hướng đi rõ ràng trên con đường tâm linh.
Tôi thật sự hạnh phúc nhận ra mình đã được phước duyên để có thể tham dự khóa tu này và vô vàn tri ân vị Thầy đã bỏ nhiều thời gian, công sức để hướng dẫn và tận tình giảng dạy chúng tôi pháp tu Hoa Nghiêm Thủ Nhãn và thực hành đạo Bồ tát. Tôi cũng chân thành gởi đến các anh chị em trong ban tổ chức đã sắp xếp, tổ chức, và chuẩn bị phương tiện tốt nhất cho chúng tôi được bình an và thuận duyên tu học.
