Nguyễn Thị Ti / Thân Khai Tập Hải
I am Nguyễn Thị Ti, Dharma name Thân Khai Tập Hải. I currently live in the state of Michigan. This year, I had the good fortune to participate in the Altruistic Temporary Home Leaving (Xuất Gia Vị Tha) for the first time. It marked a turning point in my spiritual journey that felt both fresh and transformative. My heart was filled with a blend of joy and deep gratitude for this rare and precious karmic opportunity.
Nguyên Nhân Tu Tập

Khoảng hai năm trước, lần đầu tiên tôi cảm nhận sự cần thiết của tâm linh trong đời mình. Có lẽ đến một thời điểm nào đó của cuộc sống, ai cũng phải đối diện với những bất an trong lòng hoặc những khoảng trống trong tâm tư, khi những gì mình đang có không còn mang lại sự bình an thật sự, hay sự hiện hữu của những gì bên ngoài không thể lấp đầy những thiếu vắng của nội tâm. Từ những trăn trở ấy, tôi bắt đầu bước vào con đường tu học để tìm lời giải đáp cho những câu hỏi mà trước đây tôi chưa gặp phải, hoặc có đôi lần đối diện nhưng chưa biết tìm đâu ra câu trả lời.
Nhờ sự khích lệ và tận tình chỉ dẫn của sư tỷ Hoàng Vân, người bạn đạo mà tôi luôn trân quý và xem như một điểm tựa trên con đường tu học, tôi có nhân duyên được biết đến Thầy và giáo pháp Hoa Nghiêm Thủ Nhãn. Từ đó, tôi bắt đầu tu tập đều đặn theo giáo pháp Liên Hoa Bồ Tát, dành nhiều thời gian hơn để tìm hiểu thêm về Phật pháp. Tôi cố gắng thực hành những điều được học, chịu khó suy nghĩ về các bài giảng của Thầy trên mạng, và từng bước nhỏ áp dụng sự tu tập vào cuộc sống hằng ngày.
Sự hiểu biết về Phật pháp của tôi rất ít ỏi và trình độ tu hành của tôi còn thấp kém, nhưng tôi luôn nghĩ rằng trên hành trình tu học, điều quan trọng là lòng thành tâm và sự cố gắng. Tôi chỉ biết đặt hết niềm tin vào Bồ Tát Quan Âm và những pháp Thầy dạy, cùng với sự nâng đỡ và khích lệ của các bạn đồng tu tại Michigan, tôi cố gắng trong thực tập của mình. Hai năm qua, cảm nhận rất rõ những thay đổi tích cực nơi chính mình. Tính tình tôi trở nên nhẹ nhàng hơn, dễ dãi hơn trong cách đối xử với người khác, và cố gắng thường xuyên phản tỉnh để sửa đổi, cải thiện. Đó là những chuyển biến tuy âm thầm nhưng vô cùng thực tế giúp tôi thêm vững tin vào sự tu hành, vào những phương pháp Thầy chỉ dạy.

Chuyển Hóa Lòng Sân.
Trong ba thứ độc hại mà Đức Phật dạy là tham, sân, si, tôi thấy mình bị dính vào sân thật nặng, nhiều hơn tham và si. Trước đây, tâm tôi thường nóng nảy, dễ bực dọc; nhiều khi không chỉ khó chịu với hoàn cảnh bên ngoài mà còn không hài lòng với chính bản thân mình. Khi người khác không thuận theo ý muốn, hoặc khi sự việc xảy ra không đúng như điều tôi mong đợi, một phản ứng chống đối rất nhanh chóng khởi lên.
Cơn giận nhiều lúc đến mạnh như một sức nặng vô hình đè lên đời sống hằng ngày. Nó làm tôi mất đi sự bình an, khiến lời nói và hành động dễ bị dẫn dắt bởi cảm xúc nhất thời. Tôi nhận ra rằng phía sau những cơn sân ấy thường là một sự chấp trước rất sâu: Tôi muốn mọi việc phải theo ý tôi. Tôi muốn hoàn cảnh phải thuận lợi theo mong cầu của mình.
Nhưng cuộc đời luôn vận hành theo nhân duyên của nó. Những điều mình muốn không phải lúc nào cũng xảy ra, và những điều mình không muốn vẫn có thể đến. Chính khoảng cách giữa điều mình mong cầu và thực tế đang diễn ra đã trở thành điều kiện để tâm giận dỗi sinh khởi. Qua quá trình thực tập giáo pháp Tứ Liên Hoa, tôi dần nhận ra rằng lòng sân hận không chỉ là những cơn nóng giận biểu hiện ra bên ngoài, mà sâu xa hơn còn là biểu hiện của sự chấp ngã. Khi cái “tôi” rất lớn, mình luôn mong người khác công nhận mình, mong mọi việc diễn ra đúng theo ý mình. Vì vậy, chỉ cần bị trái ý hoặc không được như mong muốn, sự giận hờn lập tức khởi lên. Chỉ trong một khoảnh khắc, cơn gió độc hại của sân hận có thể cuốn bay sự bình an và thanh thản.
Thầy dạy rằng để đối trị với sân hận, trước hết phải mở rộng lòng mình bằng sự cảm thông. Khi biết nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy rằng những người khiến mình phiền giận cũng đang mang trong lòng những nỗi khổ và sự bất an của riêng họ. Nhờ vậy, mình có thể buông xuống ý muốn hơn thua hay trả đũa, thay sự oán trách bằng lòng tha thứ và tình thương.

Từ những lời dạy ấy, tôi cố gắng trì tụng Chú Đại Bi mỗi ngày, mong nuôi lớn năng lượng từ bi trong chính mình. Tôi hy vọng năng lượng ấy sẽ làm tan dần sự cứng cỏi, chuyển hóa tính nóng nảy thành sự mềm mỏng, và giúp tôi nhìn mọi người, mọi sự việc bằng đôi mắt rộng mở hơn, không còn bị trói buộc bởi những thành kiến hay cái nhìn phiến diện của bản thân.
Kinh Nhật Tụng Của Tôi
Giáo pháp của Thầy đã mở ra cho tôi một cách sống mới. Khi mang những lời dạy ấy vào đời sống hằng ngày, tôi cảm nhận rõ mình trở nên bình tĩnh hơn, biết lắng nghe hơn và ít phản ứng theo cảm xúc hơn trước.
Trong tất cả những điều được học, tôi tâm đắc nhất là triết lý sáu chữ T: Thương – Tha thứ – Thôi – Tùy - Thoáng - Thông cùng sáu chữ D: Dễ mở – Dễ chịu – Dễ thương – Dễ thở – Dễ dạy – Dễ cười . Những lời dạy giản dị ấy đã trở thành một “bài kinh” nhật tụng, nhắc nhở tôi mỗi ngày sống nhẹ nhàng hơn, bao dung hơn và mở lòng hơn với mọi người xung quanh.
Hai năm tu học đã đem đến cho tôi những chuyển hóa sâu sắc mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể thay đổi được. Trước đây, vẫn biết mình có nhiều sai lầm trong nhận thức nhưng không tìm ra cách nào để thay đổi được. Mỗi lần cố gắng, thói quen cũ lại kéo tôi trở về. Nhờ sự chỉ dẫn của Thầy, tôi hiểu rằng muốn chuyển hóa thói quen xấu, phải nuôi dưỡng thói quen lành mạnh đủ vững chãi để nâng đỡ mình. Và hơn hết, cần có một tập thể cùng chí hướng để khích lệ và nâng đỡ nhau. Không có hai điều kiện này, con đường tu tập dễ trở thành hành trình “tiến lên một bước, lùi xa lại ba bước”.
Aspiration for Joining the Altruistic Temporary Home Leaving Retreat (XGVT)
Tôi phát tâm tham gia chương trình Xuất Gia Vị Tha năm nay trước hết để tu cho mẹ. Tôi chỉ mong mẹ được mạnh khỏe, an bình và có thêm phước lành. Đối với tôi, hồi hướng công đức tu tập cho cha mẹ là một cách báo hiếu sâu sắc nhất.

Lý do thứ hai là vì hai con của tôi. Cả hai cháu đều đang ở lứa tuổi thiếu niên – một giai đoạn rất cần có một lý tưởng sống tốt đẹp và lành mạnh để định hướng cho tương lai. Trong một xã hội tuy phát triển và văn minh, nhưng lại thiếu nền tảng vững chắc về các giá trị tinh thần, tôi quyết định ghi danh cho hai con tham gia chương trình Bồ Tát Hộ Pháp năm nay. Tôi hy vọng rằng, thông qua những hoạt động phụng sự và giúp đỡ mọi người trong chương trình, các con sẽ nuôi dưỡng được tinh thần thiện nguyện, biết sống vì người khác, đồng thời có cơ hội tiếp cận và thấu hiểu những giá trị tốt đẹp của Phật pháp. Có mặt của tôi trong khóa tu, hai con tôi sẽ an tâm hơn.Tôi mong rằng, khi chứng kiến sự nỗ lực tu học, sự cố gắng vượt qua những thử thách của tôi, hai con tôi cũng sẽ noi theo trên con đường tu tập và sống thiện lành.
Tôi cũng rất ngưỡng phục phương pháp giảng dạy của Thầy. Mỗi bài giảng đều linh động, gần gũi và phù hợp với tinh thần của thời đại ngày nay. Thầy giảng bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh, nên các con tôi đều có thể lắng nghe và hiểu phần nào. Đặc biệt, Thầy rất chú trọng sử dụng ngôn ngữ đời thường thay vì quá nhiều thuật ngữ Phật học. Nhờ vậy, những người còn ít căn bản về Phật pháp như tôi, cũng như các con tôi, có thể dễ dàng hiểu được ý nghĩa của giáo pháp một cách rõ ràng, chính xác .
Những Băn Khoăn Ban Đầu
Lần đầu tham gia chương trình XGVT, tôi mang theo nhiều lo lắng: liệu sự tu hành còn non kém của mình có ảnh hưởng đến đại chúng? Liệu đời sống xuất gia với khuôn phép và kỷ luật có phù hợp với một người quen sống độc lập như tôi? Chưa bao giờ tôi xa gia đình lâu như vậy. Nhưng mỗi khi nghĩ đến mẹ tôi và hai con, tôi lại vững tâm bước tiếp. Chính tâm nguyện vị tha đã giúp tôi vượt qua mọi do dự. Rồi tôi nhận ra một điều sâu sắc: khi thật sự làm một việc vì người khác, mình sẽ quên đi những tính toán cho bản thân. Sự hy sinh chân thành trở thành nguồn sức mạnh nâng đỡ mình. Tôi tin rằng khi phát tâm trong sáng, chư Phật và chư Bồ Tát đều thấu hiểu và âm thầm gia hộ để mình vượt qua khó khăn.
Những ngày đầu, tôi nghĩ con đường phía trước sẽ rất khó khăn. Nhưng khi bước vào đời sống tu học, tôi nhận ra điều khó nhất không phải thời khóa hay kỷ luật, mà là buông bỏ sự tiện nghi, cái tôi và những thói quen cố hữu. Đi tu vì người khác đòi hỏi mình phải biết hy sinh, biết nhẫn chịu và đặt lợi ích của người khác lên trên sự thoải mái của bản thân. Chính trong quá trình ấy, tôi hiểu sâu hơn về tinh thần xuất gia. Một bài học căn bản tôi nhận được là ba phương châm (mottos) “Không sợ”:: “Không sợ”: Không sợ khó – Không sợ khổ – Không sợ kẹt. Ba câu ngắn gọn ấy trở thành kim chỉ nam giúp tôi vững tâm trên con đường tu học.
Niềm hạnh phúc trong lần đầu XGVT và ước vọng gởi đến các con.

Tu học trên núi Big Bear đã giúp tâm tôi mở ra rất nhiều. Những nỗi lo ban đầu tan biến, thay vào đó là sự an vui và bình an. Niềm hạnh phúc lớn nhất là được trực tiếp học pháp với Thầy. Giáo lý Hoa Nghiêm vốn sâu xa được Thầy trình bày bằng ngôn ngữ gần gũi, giúp người học dễ hiểu và dễ thực tập. Tôi tâm đắc nhất bài học về cách sống và ứng xử. Nhiều khổ đau không đến từ hoàn cảnh mà từ những “gút thắt” trong các mối quan hệ và trong chính tâm mình. Nhờ lời Thầy dạy, tôi học cách mở lòng, biết lắng nghe, biết cảm thông và ứng xử bằng sự khiêm cung. Khi mình thay đổi, các mối quan hệ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Điều làm tôi vui mừng nhất là được chứng kiến sự cố gắng của cả hai con trong suốt chương trình. Các con đã nhiệt tình tham gia công việc, sẵn sàng phụng sự và hòa mình vào tập thể. Đặc biệt, con gái lớn của tôi còn dành thời gian lắng nghe các bài giảng của Thầy và tích cực tham gia trả lời các câu hỏi. Những hình ảnh ấy khiến tôi tin rằng những hạt giống thiện lành và Phật pháp đang dần được gieo trồng trong tâm hồn các con.
Tôi hy vọng rằng, từ năm nay trở đi, hai con của tôi sẽ tiếp tục trở lại tham gia chương trình Bồ Tát Hộ Pháp mỗi năm.Tôi mong đây sẽ trở thành một nhân duyên đẹp, giúp các con nuôi dưỡng lòng từ bi, tinh thần phụng sự và từng bước trưởng thành hơn trên con đường học Phật, học làm người và sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Lời Chia Sẻ Đến Những Ai Còn Do Dự
Từ trải nghiệm của mình, tôi xin gửi lời chia sẻ chân thành đến những ai còn phân vân trước tâm nguyện xuất gia hay tham gia Xuất Gia Vị Tha: Nếu trong lòng đã có hạt giống muốn tu tập và phụng sự, xin đừng ngần ngại. Đừng chờ đến khi nghĩ rằng mình đã đủ giỏi hay đủ tinh tấn. Chính khi bước vào môi trường tu học, chúng ta mới có cơ hội chuyển hóa.
Tôi đã từng lo lắng rất nhiều, từng nghĩ mình chưa đủ khả năng. Nhưng vì tâm nguyện tu cho mẹ và gieo duyên lành cho hai con, tôi đã cầu nguyện và mong đủ nhân duyên để tham gia chương trình. Nhìn lại, đó là một trong những quyết định ý nghĩa nhất trong đời tôi. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường ấy. Điều quý giá nhất tôi nhận được không chỉ là những ngày sống trong đời sống xuất gia, mà còn là một trái tim rộng mở hơn, một niềm tin vững chắc hơn vào con đường tu tập và một lý tưởng sống hướng về lợi ích của người khác.
Tôi tin rằng chỉ cần phát tâm chân thành, chư Phật và chư Bồ Tát sẽ luôn gia hộ để mỗi người có đủ nhân duyên bước đi trên con đường chuyển hóa và phụng sự. Đó là món quà vô giá mà chương trình Xuất Gia Vị Tha đã mang đến cho cuộc đời tôi.
