Danh mục: Testimony

  • The Power of Love

    Sức mạnh Tình thương

    Nguyễn Thị Mộng Vân –
    Thân Hoá Tự

    Vân và cô em Út cùng làm chung sở nên hai chị em có nhiều thời gian bên nhau và chia sẻ buồn vui dễ dàng hơn. Một ngày đầu xuân 2006, trong lúc đang làm việc, cô em chạy đến vừa nói vừa giàn giụa nước mắt cho biết kết quả thử máu của cô con gái cưng mới tròn 6 tuổi bị ung thư máu cấp tính.

    Một bệnh nan y mà sự sống rất mong manh, niềm hy vọng được chữa trị cũng rất nhỏ nhoi. Lòng Vân chùng xuống, bàng hoàng và mọi thứ dường như sụp tối trước mắt mình.

    Vân theo Thầy học pháp từ năm 2005, nhưng ngay cả ý định XGVT cũng chưa hề loé lên trong tâm khảm của Vân nữa. Thương cháu lắm mà không biết phải làm gì lúc đó.

    Cô em út thương xót cho con bé lắm. Em đã tạm nghĩ việc ở sở chỉ để ở nhà chăm sóc cho cháu. Đi đâu một xíu cũng chỉ muốn vội vàng chạy về ngay để tranh thủ từng giây từng phút ôm cô con gái bé bỏng vào lòng, vì con là nguồn năng lực sống của em. Cho đến một ngày, em gọi cho Vân khóc sướt mướt trên phone, nói rằng ngày mai em phải mang cháu đi làm hoá trị. Em không đủ can đảm để nhìn thấy con gái bé bỏng của mình bị chữa trị như vậy. Xót lắm thay! Ngay lúc đấy, ý nghĩ xuất gia cho cháu tự dưng chợt bùng khởi không gì có thể cản lại được. Từ những giây phút chấn động đến tâm can Vân, Vân cảm thấy mình vẫn còn rất may mắn hơn tất cả những ai đang chịu khổ chịu đau và Vân vẫn luôn cầu nguyện cho cháu mãi cho tới hôm nay.

    Giờ đây, cháu gái đã là cô thiếu nữ xinh đẹp, thông minh. Tuy mới 22 tuổi nhưng đã có bằng master Bio-Chem và đã đi làm rồi. Chính cháu đã làm Vân thay đổi thành một con người mới sống có trách nhiệm hơn, có đủ can đảm bước ra khỏi những cố chấp xưa nay của mình. Bây giờ nhìn lại mới thấm thía câu “Khi tình thương đủ lớn thì mọi giới hạn đều được xoá nhoà!”

    Lời cuối, Vân xin tri ân Sư Phụ và quý sư huynh sư tỷ đã đồng hành cùng Thầy tạo nên chương trình XGVT, cùng nhau đồng lòng tạo nên tăng đoàn rường cột trong Mandala hàng năm giúp cho tất cả mọi người có cơ hội được tu tập, cơ hội được lắng lòng nhìn lại mình và cơ hội để sống và hy sinh cho những người mình thương yêu.

    Mộng Vân

  • The Way Home

    Con Đường Về Nhà

    Kim Bằng Lê – Thân Cảm

    Like all women, I love to look beautiful, young, well-dressed with good makeup, manicured nails, and beautiful hair. I admire all the novice nuns and monks who joined the yearly Altruistic Home-Leaving program during the World Peace Gathering, organized by Master Hang

    Truong and the Compassionate Service Society in Orange County, California. I never understood until now what motivated them to leave home for two weeks during the preparation of the holidays, shaved their head, and prayed for others. How did they do it and why did they do it?

    In 2014, I decided to do it, not because of anyone’s challenge or dare, but because I believed there must have been a spiritual transformation or something magical happening during those weeks of being a novice nun or monk. I did not participate the first time when they were organizing World Peace Gathering (WPG) in 2009, for fear this event was for other people: shaving my head and having to go back to the office bald was beyond my limit. That was a very tough challenge for me. Friends and family would think that I have cancer; makeup and dressing up sure will not look good with a bald head. I was so very vain. Giving up our hair is like giving up our best effort to look beautiful to the world around us, for acceptance, for compliments, and for identity. That is a big sacrifice for any woman. We like to look good every day. As soon as we get up, we look at the mirror to check how we look, how others might perceive us, from morning till night, from youth to adulthood, to our golden age. Most women like to shine in a crowd, stand out in a party, to be admired, to be envied.

    Little did I know that, when you conquered that big challenge the first time, it becomes easier and easier the next time. This is just the beginning. I still remember vividly now, my first time waiting for my turn to get my head shaved by Master Hang Truong. For every lock of hair that he shaved off, each one was a commitment to cultivate for my parents, for my husband and children, for our family members, for our friends, and for all living beings. I still can’t believe that I did it. I felt so light. What you sacrificed to offer to your loved ones for their good health and well-being, it sure gave you back a great feeling of letting go of your mask, a faked persona that you have to wear for different activities, different situations (at home, the office, a reunion, a dance, the market, etc.).

    That mask is definitely not you. Once you took off your mask, you feel free and have no worry about other people’s remarks or judgements. You are truly free, free to be the true you!

    During the two weeks of training, we did a lot of repentance bowing to diminish our karma. We learned and discussed part of the Avatamsaka Sutra teachings to lift us to a higher consciousness. We meditated to see our inner self and stay aware of our big ego at all times. And we learned how to live harmoniously as a community of good brothers and sisters ready to share our knowledge, our wisdom, and our life. We didn’t just repent and pray for our own karma but also for our loved ones’ karma or our web of affinities.

    There are things in life that you wish to do for others that you can’t force them to do. Joining the Short-term Altruistic Home-Leaving sangha and transferring all your efforts and merits to them is a great way to give and contribute to your family, friends, and all the people around you.

    I do cherish all the times I spent with Master Hang Truong and my extended family so much that I’m committed to attend the World Peace Gathering every year when I can. For 12 years now, I’ve experienced this spiritual transformation again and again, and each time I learned more about letting go of my own identity. My ego is slowly diminishing and my true self starts to shine slowly, each year better than the last.

    Now when it comes time to make that first step into the Mandala at the World Peace Gathering, you just feel like flying out of your cocoon to become a free and beautiful butterfly. It is a magical moment. When we meditate and pray inside the Mandala, I feel that the whole universe is listening and is praying with me. Their voice is my voice and my voice is the whole universe’s voice. We are one. I become one with the universe.

    The feeling of love, care, and blessing just poured down on me like a beautiful summer rain. I am surrounded by love and warmth. My whole body seems so at ease and relaxed, that I feel that I am home. I am truly home.

    I invite all of you to feel the same wonderful feeling with all of us at the next World Peace Gathering.

    Kim Bằng Lê

  • My Vows following XGVT 2021

    Lời nguyện sau XGVT 2021

    Châu Yoder – Tâm Lưu Ly

    Trước tiên, tôi muốn bày tỏ lòng tri ân sâu xa trước những thương mến, sự hảo tâm và tận lực cũng như năng lượng sáng tạo và trí tuệ của các bạn trong việc tổ chức chương trình XGVT. Tôi rất biết ơn và vui mừng vì đã có cơ hội được tham gia chương trình XGVT này trong vài năm qua.

    Tôi hy vọng sẽ gặp nhiều duyên lành để có thể tham dự chương trình XGVT lần thứ 3 trong năm nay.

    Một số bạn đã biết động lực thúc đẩy tôi trở thành một ni sư của chương trình XGVT vào năm 2019 tại Nhật Bản là để cầu nguyện cho (Wesley) cháu trai của tôi được đi lại bình thường và cho (Jim) chồng tôi có thể hồi phục hoàn toàn sau những cơn đột quỵ nhẹ. Rất may là sức khỏe của cả hai đều được tốt đẹp. Tôi rất cảm kích sự giúp đỡ và ủng hộ của gia đình trong năm đó, đặc biệt là gia đình con gái tôi (Lynn) đến từ New York để săn sóc cho chồng tôi trong thời gian tôi đi xuất gia tại Koyasa, Nhật Bản mà đối với tôi củng như các tăng ni của chương trình XGVT là một chuyến đi tu học quá sức hi hữu có một không hai trong đời.

    Trong buổi lễ hoàn giới, tôi đã phát nguyện sẽ tham dự XGVT hàng năm. Tôi tin rằng sự phát nguyện đó đã giúp cho tôi thành tựu điều này. Tôi muốn nhắn nhủ đến các bạn cũng nên phát nguyện tham dự chương trình XGVT nếu XGVT là điều mong ước của các bạn.

    Với lòng tri ơn và đầy hy vọng, tôi chân thành cảm kích những duyên lành đã giúp tôi tham dự XGVT năm qua. Và năm nay cũng vậy, tôi rất cám ơn sự hổ trợ của chồng tôi, cũng như con gái (Ann) và (Trang) người cháu gái sẽ đến từ Portland để tiếp tục săn sóc cho chồng tôi trong thời gian tôi đi XG. Lòng quyết tâm tham dự XGVT hàng năm đã giúp tôi bỏ thời gian và công sức để chuyên tâm, tinh tấn tu hành hơn. Công trình kiến lập thật đẹp, vĩ đại vô cùng uy nghi của Mandala năm 2021 để lại ấn tượng thật sâu đậm trong tâm thức tôi. Tôi hy vọng bạn có thể nhìn thấy và cảm nhận điều này cho chính mình vào năm nay.

    Dưới sự khích lệ của Thầy, đây là những lời nguyện của tôi sau khi XGVT 2021:

    • Tôi nguyện trở thành sức mạnh của thiện tánh, của sự lành trị và sự chuyển hóa cho bản thân mình và những người khác.
    • Tôi nguyện trở thành năng lượng Bồ đề tâm luôn luôn hiển hiện trong tâm thức của tất cả chúng sinh.
    • Tôi nguyện tham gia XGVT hàng năm.
    • Tôi nguyện mỗi ngày lạy 100 lạy.
    • Tôi nguyện thiền định ít nhất 100 giờ về tứ liên hoa trong năm 2022 trước khi tham dự Mandala.

    Với lòng biết ơn sâu sắc đến Thầy và các bạn đạo trong Hội Từ Bi Phụng Sự.

    Châu Yoder

  • Reflection on XGVT 2021

    Cảm xúc XGVT 2021

    Sơn Dương – Thân Xuyên

    Thân Xuyên xuất gia vị tha trên 10 lần rồi, và cho dù tạm gọi là cựu giới tử, nhưng mỗi lần được thọ giới là Thân Xuyên có những xúc động khác nhau.

    Năm 2021, sau 2 năm không tổ chức xuất gia ở California vì chương trình Pháp Hội ở Koyasan và đại dịch sau đó, chúng tôi lại quy tụ về trại Tùng Phong (Camp Pine Summit) trên rặng núi Đại Hùng (Big Bear) để thọ giới Sa di, Sa di ni và bắt đầu khóa tu XGVT.

    Lần này, lúc Sư phụ truyền giới, không hiểu vì sao mà nước mắt Thân Xuyên lại ràn rụa khi nghe từng lời nói nhẹ nhàng nhưng rất thâm sâu của Thầy. Có lẽ đây là lần đầu tiên Thân Xuyên đi xuất gia cho rất nhiều người đã ra đi trong cơn đại dịch, trong đó có những vị quằn quại trên giường bệnh trước giờ nhắm mắt trong nỗi cô đơn và niềm tuyệt vọng vì bị cách ly không được gặp mặt người thân. Thân Xuyên lại nghĩ đến hình ảnh những người mất đi vì Covid-19 ở Việt Nam, thân xác bị chôn vùi tập thể và đến cả người thân cũng không biết chỗ an táng. Riêng Thân Xuyên, gia đình đã có 5 người thân mất đi trong 2 năm qua và còn có anh Vũ Duy Hiển, người anh cả thân thương của đại gia đình Từ Bi Phụng Sự. Hai năm trôi qua, chúng ta đã chứng kiến nhiều khó khăn, thử thách và xáo trộn về tình cảm lẫn tinh thần.

    Khi Thầy hướng dẫn cái lạy này là cái lạy cuối cùng khi mình còn là người tại gia, trước khi khoát lên áo giải thoát của Như Lai, thì nước mắt Thân Xuyên lại tuôn trào không kiềm hãm được. Thầy dạy hãy nghĩ đến những người mình xuất gia dùm và cái lạy này mình hãy thay thế cho những người không có cơ duyên xuất gia và lạy dùm cho họ.

    Thời gian xuất gia ở chốn núi rừng thanh tịnh có những thú vị và trải nghiệm sâu xa nhưng đặc biệt nhất là khi tuyết bắt đầu rơi lả tả rồi dần dần trở nên dầy đặc hơn. Những con đường mòn và đường tráng nhựa dẫn từ ký túc xá đến chánh điện trở nên trơn trợt hơn. Các Sư tỷ và Sư muội nắm tay nhau đi còn các Sư huynh thì đi theo các Sư đệ. Những vị trẻ có bước chân vững vàng thì dìu dắt, vác túi và giúp các bác từng trãi yếu gối hơn. Từng tốp từng tốp một, cầm tay nhau đi trong tình đạo chan hòa với hơi ấm và sự chăm sóc của bạn đạo.

    Một hình ảnh trong khóa tu mà chúng ta chắc chắn không thể quên được chính là hai vị Thầy khả kính của chúng ta khoan thai cất bước đi bên nhau trong gió tuyết, mặc cho cơn bảo bên ngoài lay động y áo. Người Sư đệ cầm dù trải rộng để che tuyết cho Sư huynh của mình, còn người Sư huynh thì vẽ mặt tươi vui đón nhận lòng quan hoài của Sư đệ với ánh mắt cảm kích.

    Ôi, bức tranh thiên nhiên giữa núi rừng trùng trùng điệp điệp hòa lẫn với những hạt tuyết trắng ngần bay lất phất, lại được điểm tô bởi vẽ đẹp thầm kín nhưng đầy sự hài hòa của Tăng già. Thân Xuyên không bao giờ quên được hình ảnh các Sa di, Sa di ni, và hại vị Thầy kính yêu bảo bọc và nâng đỡ lẫn nhau trong tĩnh lặng, trước những khó khăn thử thách bên ngoài. Đây quả nhiên là chữ Mỹ trong Chân, Thiện, Mỹ, là vẽ đẹp của một Tăng già hòa hợp. Bức tranh này là một bài pháp không lời nói lên sự hiện hữu của Tăng bảo, vững chãi và thường trụ giữa dòng đời đầy rẫy tranh chấp, đố kỵ và chia rẽ.

    Xin nguyện cho tất cả những ai trong mạng lưới nhân duyên của con đều cảm nhận và thẩm thấu được đạo vị này, ít nhất một lần trong đời, để làm nguồn cảm hứng và sức mạnh phát khởi và nuôi dưỡng tâm Bồ Đề kiên cố cho đến lúc viên mãn.

    Con xin tri ân các Thầy đã không ngừng giáo dưỡng chúng con và xin cảm kích Sư huynh Khai Nghiêm đã bỏ biết bao công sức gầy dựng văn hóa tình thương của tăng đoàn Xuất Gia Vị Tha và Gia Đình Bồ Tát “The Thousand”.

    Tùng Phong, Big Bear, Dec 2021

  • Reflections of My First XGVT

    Suy nghĩ lần đầu XGVT

    Hứa An – Thân Thiện Thí

    Lúc nhỏ Hứa An thường theo mẹ lên chùa lễ lạy nhưng không được ai dạy sâu sắc hơn về Phật Pháp. Năm 8 tuổi, An đã phải chứng kiến cảnh máu đổ thịt rơi của Tết Mậu Thân, cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc, và cảnh mất nước năm 1975, nhìn thấy tận mắt cảnh màn trời chiếu đất.

    Từ nhỏ, An luôn tự hỏi: “mình là ai và mình phải làm gì để giúp đỡ nhân loại bớt khổ đau?”

    Dù trải qua bao nhiêu biến cố trên tàu vượt biển và lớn lên nơi đất khách, tâm H. An luôn trở về với Đức mẹ Quán Thế Âm Bồ tát và hằng nguyện cầu cho người dân VN mình vượt qua những khắc nghiệt. Tuy vậy, lễ lạy ở chùa không còn đầy đủ ý nghĩa như trước với H. An nữa, thế là bắt đầu cuộc hành trình đi tìm thầy để học Pháp.

    Sau đó, chị Bạch, chị lớn của An, bị bệnh nan y và chị muốn học Tai Chi với Thầy. Tuy vậy, chị ở San Jose, nên chị nhờ An học rồi về dạy lại, thế là H. An bắt đầu hành trinh đi vào đạo mà không hề biết.

    Thầy không chỉ dạy Pháp qua môn Tai Chi, mà thầy còn làm cho kinh tạng và đạo lý khó hiểu trở thành dễ hiểu và dễ áp dụng trong đời sống hằng ngày. H. An nhớ lúc đó minh hăng say học ở căn phòng nhỏ của nhà Báo Viễn Đông, anh chị Nhuận và năm 2004 xa xôi đó trôi nhanh và thấm nhuần trong ký ức.

    Là thành viên của Hội Từ Bi Phụng Sự, năm nào H. An cũng mong được tham dự XGVT, nhưng vẫn cứ lỡ hẹn những lý do khác nhau. Mãi cho đến năm 2021, chứng kiến số người cả thế giới ra đi vì bệnh dịch Covid rất cao, rồi người anh cả thân thương của hội là anh Hiển, cũng ra đi, đồng thời ba H. An ở tuổi 91 lại lâm bịnh nặng, H. An không hề do dự nữa. An xin chồng cho xuống tóc rồi tham gia nhóm XGVT để được cầu nguyện cho những người không thể tự làm cho họ được nữa.

    H. An nhớ rất rõ, buổi sáng xuống tóc, An là người đầu tiên ngồi ở ghế chờ thầy cạo tóc. Trong lòng H. An nhẹ nhõm, thanh thản và thật cảm động, biết rằng đây là cơ hội để H. An bước vào ngưỡng cửa mới của cuộc đời mình. Trong tâm H. An dào dạt tình thương cho ba, cho anh Hiển và tạ ơn thầy đã giúp H. An làm được cái nguyện, được đi tu cho những người đã tử vong vì pandemic, cho ba và cho anh Hiển. Thầy vừa xuống tóc vừa giải thích “nghiệp chướng nó nhiều như tóc vậy, hình dung tóc rời mình cũng như nghiệp chướng rời mình”. Đơn giản chỉ có thế nhưng rất thấm thía.

    Ngày hôm sau bắt đầu hành trình lên xe bus đi đến Pine Summit, ngồi gần chị Hằng, được chị nhắn nhủ những việc cần làm. Ngày đầu tiên dự lễ truyền giới thật cảm động, nhận y áo và những lời nhắn nhủ quý báu của thầy, để mình bắt đầu sống như Phật. Cái làm H. An cảm động nhất khi được thầy nhắc nhở “tất cả những chuyện mình làm trong 1 tuần XGVT, mình sẽ học đạo, sẽ lạy, sẽ thở, …cho những người không còn làm được”

    H. An ở cùng phòng với 2 chị bạn đạo thật dễ thương, mỗi ngày được tới Buddha Hall học đạo với thầy để mở mang trí tuệ. Những anh chị leaders làm việc rất giỏi, dinning hall sạch sẽ và thật là đầy đủ. Lại có những ngày được chứng kiến bão tuyết đẹp tuyệt vời, trời dầu có lành lạnh bên ngoài, nhưng lòng mình thật ấm cúng, vì biết đang có 2 thầy Hằng Trường, Hằng Đức và tất cả bạn đạo thân thương quanh mình, lại được bước theo những bước chân của Đức Phật, thật là niềm vui khó tả. Mình đã có những phút chốc quên đi cả cái đời thường của mình!

    7 ngày ở với tăng đoàn XGVT đi qua thật nhanh, ngày cuối trước khi rời Snow Summit, tất cả dự lễ Xả giới. Khi nghe thầy giảng “trả lại y áo cho Phật để trở về lại với đời sống bình thường của mình”, cảm thấy buồn làm sao, H. An cố gắng nuốt nước mắt, nhưng nhìn qua bên Cúc lại thấy cô ta đang khóc, thế thì không cầm được nữa, nước mắt rơi như mưa. Mưa móc của những ngày được sống theo chân Phật thật là thanh thoáng nhẹ nhàn, quên đi tất cả chuyện trần tục, cái gì đó linh thiêng khó quên. Trở lại với đời sống bình thường, H. An tự nhủ sẽ đem cái đẹp đó vào trong cuộc sống của mình, tự tại.

    May mắn thay, lần đầu tiên tham gia XGVT, H. An mở tâm hoàn toàn để sẵn sàng đón nhận tất cả những bài học mới của đời mình, vì vậy mà H. An mới có được một kinh nghiệm thật là sâu sắc. Xin gởi lời nhắn nhủ cho các bác nào gia nhập XGVT lần đầu tiên, nên mở tâm để đón nhận kinh nghiệm mới. Riêng các bác đã XGVT nhiều lần, mỗi 1 lần XGVT là 1 lần mình “quẳng gánh ra đi”, bỏ lại sau lưng tất cả những kinh nghiệm cũ, để mình cũng mở tâm đón nhận những kinh nghiệm mới mẻ khác của cuộc đời mình.

    An thấy giống như mình đã thậm thấu lời dạy dỗ của Thầy, rằng “dòng phái Hoa Nghiêm luôn là Xuất Tục Nhập Thế và tiến hóa không ngừng”. Kinh nghiệm mới sẽ giúp mình trưởng thành trong sự tiến hóa của tâm linh không ngừng, đồng thời từ đó xây dựng 1 con người trưởng thành trong mọi lãnh vực cần thiết của cuộc sống.

    Mỗi người chúng ta, hãy cho mình cơ hội để được lớn khôn nhờ vào những kinh nghiệm sâu sắc đầy cảm động này. An tin rằng nhiều khi trải nghiệm này có thể lay chuyển cả nền móng và thay đổi cả cuộc đời mình. Hãy lắng nghe cái khát vọng của tâm mình, XGVT là hành trình về với tự tánh quang minh. Thương chúc các bác tinh tấn và thành công trên con đường Đạo.

  • Flowers Bloom in the Heart

    Hoa Nở Vườn Tâm

    Thân Khai Nghinh Đổ (Lani)

    Thời gian qua nhanh quá. Năm nay đã là năm thứ 7 tôi tham dự chương trình Xuất Gia Đoản Kỳ do Hội Từ Bi Phụng Sự tổ chức. Có bạn thắc mắc tại sao tôi lại xuống tóc nhiều lần như vậy? Đơn giản thôi, chỉ vì tôi thấy chương trình Xuất Gia Đoản Kỳ

    đã đem lại rất nhiều lợi ích cho chính bản thân và những người chung quanh.

    Lợi ích cho bản thân là thân khỏe, tâm an, tâm thức mỗi ngày mỗi vị tha hơn. Lợi ích cho người là suốt những ngày tu học và 3 ngày Pháp Hội tăng đoàn đã hết lòng lan tỏa tình thương và cầu nguyện cho tất cả mọi người. Cầu nguyện cho thế giới được an ổn; cho người người đối xử với nhau bằng tình yêu thương; cho tất cả hương linh được đi vào ánh sáng giải thoát của chư Phật, chư Bồ tát. Tăng đoàn cũng đã góp phần lớn vào việc xây dựng một chương trình tu học tập thể, mọi người được cơ hội ngồi chung với nhau, cùng nhau thực hành đạo giải thoát, để giải trừ nghiệp xấu ác, giúp cuộc sống đạt hạnh phúc bình an.

    Lợi ích của chương trình Xuất Gia Ngắn Hạn còn rất nhiều, tuy nhiên sau những lần trò chuyện với một số bạn tôi mới biết một số không nhỏ, tuy rất muốn xuất gia nhưng lại gặp chướng ngại về gia đình, công việc, làm ăn v.v...nên không thể thực hiện ước mơ trải nghiệm cuộc sống của một người tu sĩ. Do đó, khi nào cơ hội cho phép, mong bạn hãy cố gắng ghi danh một lần cho biết, nhất là các bạn chưa tham dự Xuất Gia Đoản Kỳ lần nào.

    Vài bạn khác tâm sự có một chướng ngại tuy nhỏ nhưng đã cản trở họ không thể thành tựu ước mơ sống trong môi trường thiền môn là vấn đề cạo tóc. Tôi thông cảm mái tóc đối với bạn như là nét trang trí cho vẻ bên ngoài, không những cho phái nữ mà cho cả phái nam. Các bạn phần lớn do dự vì không biết sau khi xuống tóc thì hình tướng bên ngoài của mình sẽ như thế nào, mình có sẽ xấu đi hơn không, công việc tiếp xúc hằng ngày với người chung quanh sẽ bị ảnh hưởng ra sao v.v. Thành thật mà nói, trước năm 2014 tôi cũng đã có những suy nghĩ giống như bạn.

    Nhưng đến cuối năm 2014, sau khi Mẹ đột ngột qua đời, thì suy nghĩ của tôi thay đổi hẳn, bao nhiêu những hồi hộp, lo lắng, vấn vương cho vấn đề cạo tóc hoàn toàn không còn nữa. Điều duy nhất tôi muốn lúc đó, chỉ là được sống những ngày tĩnh lặng, trong một môi trường hoàn toàn thanh tịnh, để khi bước vào đàn tràng Mandala, tôi sẽ hết lòng cầu nguyện cho Mẹ sớm được chư Phật, chư Bồ tát tiếp dẫn về thế giới của các Ngài. Mẹ đã hy sinh cả một cuộc đời, gian khổ nuôi con từ khi con là giọt máu trong bào thai cho tới khi con khôn lớn thành người, ngày nay dù tóc con chớm bạc, Mẹ vẫn không ngừng lo lắng từng miếng ăn, giấc ngủ, thì ngày hôm nay, việc con xuống tóc để hồi hướng cho Mẹ đâu có sá gì so với tình thương và sự hy sinh cao cả Mẹ dành cho con.

    Năm đầu tiên xuất gia vị tha, tôi xuống tóc là cho Mẹ. Qua những năm tiếp theo, tôi vui mừng khi thấy tâm thức vị tha của tôi bắt đầu mở rộng hơn. Tôi dễ dàng hy sinh mái tóc, tiền bạc, công sức, thời giờ cho người khác hơn, sẵn sàng hồi hướng công đức tu tập của mình cho tất cả những ai đang gặp khổ nạn, những ai đang đau đớn vì bịnh tật, những kẻ ra đi không người thân bên cạnh trong đại dịch COVID, những nạn nhân của chiến tranh v.v.

    Sau khi nghe tâm sự của tôi, mong các bạn có thể cùng chúng tôi tham gia chương trình Xuất Gia Ngắn Hạn năm nay nhé, để thân tâm chúng ta sẽ mỗi ngày mỗi thanh tịnh hơn, vị tha hơn dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc, an lạc hơn; để hồi hướng cho mạng lưới nhân duyên của chúng ta luôn bình an mạnh khỏe; để cầu nguyện cho tất cả những ai trên thế giới đang sống trong hoàn cảnh hoạn nạn, khó khăn sớm tìm lại được niềm vui trong cuộc sống; để dẫn dắt các chúng sinh đã bỏ mạng vì đại dịch, chiến tranh, khủng bố, thiên tai sớm được bước lên hoa sen và cuốn hút vào ánh sáng giải thoát.

    Hãy giúp cho tâm của chúng ta như một khu vườn đầy những nụ hoa yêu thương và thơm ngát những bông hoa giải thoát.

Tiếng Việt