Thúy Võ / Thân Khai Thí Nhậm
Ngay ngày đầu tiên khi nghe các anh chị trong hội TBPS giới thiệu về chương trình Xuất Gia Vị Tha (XGVT), tôi đã không hề ngần ngại mà cho các anh chị biết ngay ý muốn tham gia chương trình của mình. Đúng vậy, vì ý nghĩ đi xuất gia đã có trong tôi từ bao nhiêu năm trước và cho dù mọi người nhấn mạnh, tham dự XGVT là tôi phải xuống tóc.
Lúc đó là tháng 7 năm 2024. Cho đến khoảng tháng 10, ban tổ chức mới gởi thông báo để bắt đầu việc ghi danh tham dự. Tôi hoàn thành việc làm thủ tục ghi danh, nộp lệ phí rồi lập tức tiến hành những việc quan trọng như xin nghỉ phép, kiếm người trông con, đặt mua áo tràng, áo giới chỉ trong vòng 1 đến 2 tuần.

Tôi có lo lắng không? Câu trả lời là: Có. Điều lo lắng đầu tiên là liệu tôi có đủ “trình độ” để đi “tu” chưa khi mà lúc đó tôi không có một kiến thức gì về Phật pháp, chưa có hiểu biết gì về giáo pháp Hoa Nghiêm của Thầy. Điều lo ngại thứ nhì : Sau khi cạo đầu rồi, trở lại đi làm, tôi sẽ phải làm gì với cái đầu trọc của mình đây? Phải đội nón hay đội tóc giả không? Câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong tâm trí của tôi nhiều ngày tháng.
Tôi rất thương mái tóc của mình. Bình thường, tôi chăm sóc tóc mình bằng những sản phẩm tốt nhất. Thậm chí tôi không thích sấy tóc vì sợ làm tóc hư. Rồi tôi cũng rất thích coi những video hướng dẫn cách bới tóc, và thích mân mê tóc mình khi có thời gian. Nhưng quyết định cạo đầu, tôi không sợ sẽ “mất tóc” vì tôi biết tóc sẽ mọc trở lại. Mỗi ngày trông đợi đến ngày đi xuất gia, tôi soi gương và tưởng tượng mình sẽ ra sao sau ngày trở về lại cuộc sống bình thường. Và nó diễn ra trong hơn 6 tháng để tôi chuẩn bị tinh thần.
Vậy mà đến ngày Thầy xuống tóc cho tôi xong, rồi nhập trại để vào chương trình XGVT, sống giữa tăng đoàn toàn là những người cũng không có tóc như tôi. Ai cũng nói nhìn và khen tôi là “sáng sủa” và “đẹp” hơn khi còn có tóc, vậy mà tôi không dám nhìn thẳng mình trong gương tới mấy ngày sau đó. Tôi không dám soi gương ngay cả khi tự cạo đầu để giữ cho đầu được “láng o”. Hình như đến ngày thứ 5, tôi mới dám “lén” để soi gương. Nhìn mình trong gương, tôi thấy mình giống đàn ông, tôi thấy mình giống “dân anh chị”. Tâm trạng rất phức tạp. Tuy vậy, không bao giờ tôi hối hận về quyết định đi xuất gia; ngay cả khi quay trở về cuộc sống bình thường, tôi cũng không hối hận, và cũng “không thèm” đội tóc giả khi ra đường hay đi làm. Tôi cười, hoặc cười thầm khi thấy mấy đứa bé, hoặc có vài người nhìn tôi lạ lẫm và với dấu chấm hỏi trong ánh mắt. Điều âu lo về mái tóc, về khuôn mặt với cái đầu trọc của mình trước đây hình như đã rơi rụng theo những lọn tóc Thầy cắt bỏ cho tôi ngày trước khi lên trại.

Điều tôi cảm nhận được sau khi cắt đi mái tóc của mình là: Nhẹ nhõm. Và thấm được chữ “Buông”.
Khi quyết định đi tu và cạo tóc, tôi đã học chữ “ Buông Bỏ”. Sáu tháng trời chuẩn bị, vậy mà tôi vẫn không tránh khỏi sự khủng hoảng trong lòng. Cái “shock”( hoảng loạn) thật sự. Dù bây giờ cái “shock” đó đã qua, nhưng không bao giờ tôi quên được cái cảm giác đó. Tôi học được bài học vô giá: chữ “Buông” không dễ làm. Cho dù chỉ là một mái tóc mà mình biết chắc là sẽ có lại, vậy mà vẫn bị shock. Vậy cái ngày mà mình lìa xa cõi đời này, mình sẽ càng trong cơn “ shock” (hoảng loạn) mãnh liệt biết bao nhiêu?
Nên mỗi ngày, tôi càng cố gắng tu học, để mình thật sự nhẹ nhàng buông.
Học bao lâu, tôi không biết.
Học được không, tôi không biết
Nhưng tôi sẽ vẫn cứ tiếp tục học nữa, học mãi…
Hơn thế nữa:
Tu hay không tu.
Tu nhiều hay tu ít.
Có tóc hay không có tóc.
Tóc dài hay tóc ngắn.
Đều là những điều rất thiêng liêng.
Việc trở thành Sa Di Ni trong vòng mười ngày là điều rất thiêng liêng đối với tôi. Mái tóc cũng rất thiêng liêng đối với tôi.Buông được nó cũng là điều rất thiêng liêng đối với tôi. Những bài học đời và đạo sau ngày tôi xuất gia cũng rất đỗi thiêng liêng đối với tôi. Nhiều người hỏi, tôi có đi XG nữa không? Tôi thành thật, tôi không biết. Trong thâm tâm tôi, tôi biết là tôi sẽ tiếp tục , chỉ là không rõ khi nào. Có lẽ, bất cứ khi nào tôi sẵn sàng!
Tôi sẽ rất biết ơn nếu ai gặp tôi, xin hãy giúp tôi giữ những điều thiêng liêng đó.
Mọi thứ đến với cuộc đời tôi, đều là một nhân duyên.
Tôi muốn giữ và nuôi dưỡng những mối nhân duyên đó là những mối Thiện Duyên.




























